kieulinhdan

A cup of love-coffee…

Archive for the category “tâm trạng~”

Nhật ký ngày 01/11/2012

Mấy tuần gần đây tâm trạng, trạng thái tâm lý đã rơi xuống đáy của nó rồi. Muốn vực nó dậy lắm, làm rồi đấy, nhưng mà đời có mấy ai tưởng, khi mà kéo nó lên được vài xăngtimet thì có người đập vào đầu một cái, lại tụt cả chục mét luôn í. Bằng chứng là lúc giận lên chẳng kiêng nể ai, cứ thấy là quát, là mắng. Ngoại cảnh thì muốn thửa những việc linh tinh, nhưng thật sự nó không quá ảnh hướng tới tâm lý của mình như tầm ảnh hưởng của bà ngoại và mẹ.

Mẹ nói là chuyện hàng ngày vẫn trải qua, nó như một thứ quen thuộc rất đỗi bình thường, dùng để nghe tại chỗ và lúc nào có việc gì thì mới lôi lại những câu nói của mẹ ra để ngẫm và để tự biết là hậu quả của việc không nghe lời mẹ nói là như thế nào. Bà ngoại thì khác, bà có thương mình không thì không biết, nhưng càng yêu bà ngoại hơn khi đọc câu nói này của một ai đó: “Bà nội thì không chắc những chắc chắn bà ngoại là bà ngoại của mình.” Thế mà bà lại nói với mình câu nói đó, đơn giản, chỉ có 3 chữ thôi, nhưng mà nó đâm vào tim, nó xoáy đến tận mọi dây thần kinh, làm tê liệt hệ thống phân tích và suy nghĩ của mình. Lúc đó, nước mắt không kìm được mà trào ra, bà vẫn nhìn mình bằng đôi mắt bắt đầu kém. Không biết nói gì, không biết làm gì, đi về thôi. Mỗi lần nghĩ đến câu nói đó của bà, lại khóc, lại muốn trốn vào chỗ nào đó để giải tỏa hết cái nỗi niềm này.

Còn nữa, sau một ngày quay quắt ở trường, điều duy nhất khi về nhà là được nằm yên ổn trên chiếc giường của mình. Thế mà sao, lý do là em năm nay phải thi đại học, mọi việc không phải làm và chuyển sang hết cho mình, thế nên nó an tâm ăn xong lên nhà bật máy tính của mình lên chơi, và ngồi đến khi nào mình xong việc nhà đuổi nó đi. Vâng, ôn thi cái kiểu vớ vẩn đấy ai mà chịu được. Rồi cứ thế thôi, đối phó với thầy cô ở trường xong, về nhà đối mặt với các việc mà các bà mẹ, những người vợ vẫn gọi là công-việc-không-tên í, còn mình đặt tên được cho nó là: nấu cơm, quét nhà, lau nhà, rửa bát, quét sân, đổ rác, lấy quần áo ra phơi, gập quần áo, cuối tuần còn giặt quần áo nữa.

Công việc cứ ứ trệ. Giải quyết cái này chưa xong, cái khác nó đã lao tới. Còn chẳng kịp nhìn mặt mũi nó ra làm sao. Phân loại ra nhé, gồm việc học và việc đi dạy. Việc học thì thật sự không còn gì để nói nữa. Cứ đều đều, xuống dần đều nữa. Hồi hè gọi là bám trường không rời để chuẩn bị cho việc ra trường được đi dạy. Ừ thì mình lười, không chịu học nên bây giờ mới ra cơ sự này, trách ai à, trách số mình hẩm hiu, bói với chả toán. Còn cái môn học kỳ 2 năm ngoái nữa, phải chạy trọt xin xỏ, và phải đưa ra cả một đống tiền nhưng với ý chí sắt đá của cô phụ trách, mọi việc được dồn vào lúc chúng mày chuẩn bị cong đít lên thi cử nhé, chết chưa con, không chịu học thì số nó khổ thế đấy con ạ. Rồi cải thiện, cái gì mà cải thiện, éo thấy nó lên tí nào, vùi dập rất là đúng lúc nhé, cái chuẩn bị thì không gọi, lúc chưa kịp định thần chuyện gì đang xảy ra trên bảng thì gọi lên, ăn nguyên con trứng to oành, thế này thì làm sao mà được điểm A môn này bây giờ. Sắp cải thiện xong một môn rồi, còn hơn năm tuần nữa thôi mà, tháng một thi xong rồi mà, chưa kể thi lại nữa, mọi chuyện sắp xong rồi mà, không còn gì phải lo nữa đâu, cố lên nhé. Ngày nào cũng tự nói như vậy, mong mọi cố gắng sẽ được bù đắp. Nhưng mà thế này là thế nào, bạn tôi thế đấy. Đưa cho một cái tin vô cùng mù mờ, lấp lửng nửa câu, thầy cho thế này đấy lên xin là được, rồi đến khi đi hỏi lại thì thầy không cho, lại nói là phải làm đơn rồi xin xỏ là năm cuối rồi thế này thế nọ mong thầy tạo điều kiện cho em thế này thế nọ để được thế này thế nọ. Kết luận cuối cùng là thầy éo cho thi, học lại đi cho nó chắc em ạ. Bạn tốt gớm bạn ạ, sống dưới cùng một bầu trời, học chung một lớp, ngồi cùng một bàn, từng ăn ngủ nghỉ nguyên một mùa hè cùng nhau, mà lại nói những cái câu lấp lửng éo chấp nhận được thế à, không có thông tin chính xác làm ơn đừng có nói là, chỉ muốn bập cho vỡ mồm ra thôi nhé. Còn nữa, lúc nói chuyện cứ cắm cái mặt vào chơi điện tử, người hỏi cái gì cứ lý nhí nói trong mồm í, ó nó nghe thấy nhé. Hôm nay phát điện giựt cái điện thoại của mình đập xuống bàn và hét lên trong lớp rồi đấy, giận éo chịu được, nói chuyện thế thì nói làm ó gì, im đi cho lành.

Còn việc dạy, có lên có xuống. Nhóc em tưởng ngoan hiền chăm sau một tháng bắt đầu lộ bản chất, nó nói nhiều hơn cả mình nói, làm ơn im mà học bài đi, chưa đánh nó được lần nào nên cũng bắt đầu ngứa tay rồi đây. Thằng nhỏ lớn hơn một tuổi thì thật sự không còn gì để chê nhé, bấm máy tính nhanh hơn suy nghĩ nhiều, để nhiều lúc mình định cầm cái máy phang thẳng vào đầu cho nó biết thế nào là tính bằng máy, thế mà cũng đánh cho vài cái rồi đấy, biết thừa nó ức, nó giận nhưng mà kệ, không chịu học thì kết quả của em chỉ có thể là thế thôi nhóc ạ. Còn hai đứa con gái nữa, mình cưng hai đứa lắm, chẳng muốn làm gì chúng nó đâu, nhưng mà nhiều lúc hai đứa nó làm mình vặn vẹo không chịu được đấy. Ôi cái đời dạy học của tôi. Ước gì mình được làm trạch nữ.

Sau một khoảng thời gian, khi tâm trạng bất ổn, mình hét lên với tất cả những ai nói gì với mình, đã được chuyển sang trạng thái không nói câu nào với tất cả những người cười nói, không tham gia vào những việc đang diễn ra bên cạnh. Tự thấy như thế tốt hơn, nó giúp mình thoát ra khỏi vấn đề nhanh hơn, nó giúp mình bình tĩnh nhanh hơn. Đó có phải là lấy “tĩnh chế động” không? Haha, thật là buồn cười. Tự cười cái bản thân này, nhiều lúc có thể cười nói như không có chuyện gì xảy ra í, tự vả vào mặt bắt cười thật vui tươi. Ừ nhưng mà thế cũng hay mà, có nhiều việc không nên làm hỏng nó bằng tâm trạng không tốt được tạo ra bới việc khác, vì chúng nó không liên quan đến nhau.

Hôm nay lại mắng thắng nhóc học thêm rồi. Thực sự là bị căng thẳng từ sáng tới giờ. Đi tìm cái gì xả xì trét đây, Running man chăng :)). Nếu hay sẽ tải toàn bộ về xem. Bắt tay vào việc thôi.

Niềm vui đã bắt đầu trở lại.

So amazing about this picture :O

Như cái tít trên kia, sau khi rũ bỏ được một cơ số người, tự nhiên cảm thấy rất nhẹ nhàng, cảm thấy mọi gánh nặng đi đâu hết rồi ý.

Sau cơn mưa trời lại sáng. Đúng rồi đó, trời âm u mù mịt để kéo cơn giông bão, để xóa tan đi những âu sầu của trời đất, cây cối, hay là con người.

Hôm nay, ngày 18/05/2012, vào lúc 1h44, tôi đã gần như rũ bỏ được những vướng mắc với những con người “lạ”. Họ là ai, là người bạn quen trên mạng, những người khó gặp mặt được. Đến giờ tôi đã hiểu vì sao mẹ lại cấm tôi kết bạn qua mạng. Có thể là gặp nhiều người tốt trên mạng rồi, nên tôi mặc định rằng, mình sẽ không gặp những người xấu đâu, những người mà mình kết bạn kia luôn là những con người dễ thương, dễ mến. Nhưng mà thật là không ngờ, chuyện nào cũng có thể xảy ra, cuối cùng cũng được gặp những người không nên chơi :))

Vậy đấy, xong xuôi những gánh nặng, thấy nhẹ nhàng quá rồi, giờ đây là khoảng thời gian dành cho bản thân và những người tôi quan tâm.

Tự nhiên thấy nhẹ nhàng quá cũng thấy hơi hơi làm sao ý.

Tự nhiên nửa đêm điên như thế này đây, hahahahahahahaahhaahahahahahahah

Làm một bài vui vui cho nhà cửa sáng sủa một chút, nhiều lúc buồn cứ viết bài buồn làm mọi người chán đọc, ngay cả mình còn chán chưa chẳng nói gì đến người khác.

hớ hớ hớ. Hình đẹp nhỉ, nhìn sướng cả mắt :D

Chuyện một ngày…

Đã bao lâu rồi những câu chuyện vui hàng ngày không còn đến? Đã bao lâu rồi mình không viết ra những niềm vui mà chỉ còn nỗi buồn như thế này?

Vì làm sao mà lại thành ra con người như thế này?

Từ ngày bước chân vào trang web đó, từ ngày add nick của những con người đó, từ ngày chơi nhiều hơn, và từ nhiều ngày lo chuyện thiên hạ….. Từ một con người trầm lặng nhưng có niềm vui hàng ngày, giờ đây, con người trong tôi là gì? Tôi là ai? Là một người lắm mồm, suốt ngày nói, suốt ngày chơi, suốt ngày tìm kiếm những thứ được coi là vô bổ trong mắt người lớn.

Tôi là ai? Không còn là người ít nói, không còn là người được tín nhiệm, không còn là người nói những câu có trọng tâm. Thực sự, tôi không còn là tôi của ba năm trước nữa, hay đơn giản là của nửa năm trước.

Tại sao lại như vậy?

Đâu rồi những tháng ngày học là niềm vui, đơn giản nhưng thật vui khi được học?

Đâu rồi những tháng ngày cố gắng làm việc chăm chỉ để được sử dụng máy tính vào tối thứ bảy?

Đâu rồi những tháng ngày sống đơn giản, nghĩ đơn giản và nhẹ nhàng?

Tôi đang lớn lên, hay tôi đang bắt đầu bị ngu dần đi, bởi những câu chuyện, những sự việc không phải là việc của mình, không phải công việc của mình?

Chơi nhiều với những người bạn lạ, ở trên mạng, ở mọi miền ngõ ngách của thế giới, biết được nhiều điều mới lạ là tốt, nhưng có phải là biết nhiều quá thì là không tốt, đúng không?

Chẳng thể nào rơi được một giọt cho nỗi buồn này. Chẳng thể nào mà cười nổi ngay tại lúc này cho những điều đang diễn ra. Đơn giản là tôi đang buồn, vì một người.

Thật là nực cười, người đó là gì đối với mình? Chẳng là gì cả, chỉ là bạn bè thôi! Đúng, chỉ là bạn bè thôi.

Một câu nói có thể phá hỏng tình bạn thì tình bạn đó không đáng để mình bận tâm. Đúng, không đáng gì cả, vì đó chỉ là bạn thôi, bạn đó còn không nặng đến mức mình phải bận tâm đến cơ.

Bạn thực sự của mình có nhiều ở ngoài đời sống đây này, chỉ là một người trên mạng thì có cái gì mà làm mình bận tâm cơ chứ.

Tôi đã mất đi một người bạn trên mạng sống ở gần tôi như thế cũng không làm tôi bận tâm thì bạn ở xa như vậy cũng không thể làm tôi bận tâm được nhé. Chào thân ái bạn trên mạng ạ!

Với bốn tháng tôi quen bạn, thì chẳng có cái gì mà tôi có thể giữ lại nhé, ngay cả những thứ tôi chat với bạn trên yahoo. Thời gian quá ít để bạn biết hết về tôi và quá đủ để tôi biết bạn như thế nào, cho dù bạn có ở trên mạng, khác xa với ngoài đời đến mức độ nào.

Quá nực cười khi mà tôi lại buồn vì bạn, vì bạn không đủ sức làm cho tôi phải suy nghĩ. Vậy nên bạn ạ, khi mà bạn đã không muốn chơi với tôi rồi, thì tôi cũng không có hơi sức đâu mà níu bạn lại, làm đủ các thứ trò để bạn hết giận và chơi lại với tôi. Tôi xin lỗi, nếu bạn không nói câu đó với tôi, với giọng điệu đó, thì có khi tôi vẫn còn nghĩ xem làm thế nào cho bạn vui trở lại. Bạn không thích tôi nữa, vậy bạn đi đi nhé, đi bình an, đi mạnh giỏi, đừng có thỉnh thoảng quay lại hỏi tôi những thứ vặt vãnh. Tôi xin lỗi vì đã làm bạn với bạn.

Nhân tiện nói ở đây luôn, còn một người nữa, nếu anh có đọc được những dòng này thì xin anh nhớ rằng, tôi là Linh, tôi không phải là người mà anh thích thì gọi, không thích thì đá bay mất đi nhé. Tôi không phải là cái chỗ cho anh than thở chuyện ngày xưa, tôi không có thừa thời gian để nghe anh nói này nói nọ, giải quyết chuyện buồn của anh, tôi còn nhiều thứ cần quan tâm hơn, dù tôi có thừa thời gian thì thời gian đó là tôi dùng để tiêu khiển cho tôi, chứ không phải là ngồi chơi ngồi nói chuyện với anh. Tôi xin lỗi vì đã cho anh sờ vào cái điện thoại của tôi vào cái ngày hôm đó. Ba năm tôi đi lễ là để giải tỏa áp lực chứ không phải là để gặp anh, anh hiểu chứ. Vẻ ngoài của anh có thể bắt mặt thật đấy, nhưng với tôi thì đó là ấn tượng đầu thôi, nó đã phai nhạt và đến giờ phút này tôi còn không nhớ nổi mặt anh trông như thế nào cơ. Vậy nên anh cũng tránh xa tôi ra, đừng có mà gọi tôi lúc chán đời, tôi không có rảnh.

Cả chị nữa, chị nghĩ chị là ai mà có quyền mắng tôi, tôi là người dưng đấy, vâng tôi quá dưng đối với chị, tôi chẳng thừa hơi đi mà gọi hàng chục cuộc điện thoại cho chị để rồi nói chị đùa hay tôi không tin cả nhé. Tôi rảnh đến thế sao. Phải, tôi lắm chữ đấy, tôi học nhiều đấy, chị thích chị lôi cái nghề của tôi ra mà chỉ trích đấy à, tôi chưa ra trường, tôi chưa đi làm, tôi là sinh viên, gán cho tôi cái mác nghê đấy là chị đã sỉ nhục cả một bộ phận người Việt nam đang làm cái nghề đó đấy chị ạ. Chị nói thì chị phải nghĩ. Tôi nghĩ nhiều rồi, tôi không thể chịu được khi chị nói những câu như thế với tôi cả, chị có làm sao tôi có biết chỗ tôi cũng không đi, vì sao à, vì tôi là người dưng cơ mà, dưng lắm ý. Tôi xin lỗi vì đã kết bạn với chị, tôi xin lỗi là đã để chị sống đến ngày gặp cái bản mặt của tôi. Tôi sẽ nghe theo đúng lời của mẹ chị, là tránh xa cái thể loại người như tôi.

Thật là bực mình quá đi, ai muốn làm bạn với tôi, xin hãy suy nghĩ cho kỹ, tôi không phải là một người dễ chơi.

Như yêu cầu của cái hình trên, Linh bt sẽ đột phá, trở lại một phần con người trước, và trở nên mới mẻ hơn, để cho những người khinh thường tôi phải trố mắt lên, phải thốt lên rằng tôi khó chơi đến độ nào. Nhớ đó, những người ghét tôi!!!!!!!!!!!!!!!!!

 

 

 

Hầy, xả được cái lũ này thật là nhẹ cả người. Linh bt sẽ cực yêu đời sau bốn tháng lầm đường lạc lối, sao cứ phải xoắn mình vào những thứ mơ hồ cơ chứ, còn nhiều thứ ở ngoài kia đang chờ Linh bt kia mà. Còn nữa, những tháng ngày tươi mới cũng những người độc thân vui vẻ sắp đến rồi. Trước đó là một cuộc vượt ngược dòng ngoạn mục nữa.

kakakaka, còn lắm chuyện chờ Linh nt lắm à nha. há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há =]]]]]]]]]]]]

P/s:

1.Linh bt đang chờ một mùa hè cực xóa với Lục thanh dự đó nhá, mày ơi, thi cho tốt còn nghỉ hè nữaaaaaaaaaaaa.

2.Em cần một công việc mùa hè, cho em làm thư ký của ss đi ss Zeussssssssssssssss.

3.Tôi và cô cần có một cuộc nói chuyện nghiêm túc cô lotus ạaaaaaaaaaaa.

4.Ăn chơi với đại gia nàooooooooooooo.

5.Cần đi vào nếp sống văn mình theo lời ss Zeus, để đón một người bạn từ Vinh ra, thím keoooooo, tôi đang chờ thímmmmmmmm.

6.Cần mạnh mẽ hơn trong những việc chấm dứt, đang có (vài) người vẫn giữ thói quen gọi lúc buồn :-<.

7.Đi ngủ thôiiiiiiii, cho tinh thần thỏa mái nàoooooooo, yề ề ề ề ề ề ề ~

Mệt!

Chưa bao giờ mình cảm thấy mệt mỏi với những mối quan hệ như bây giờ. Nó làm mình suy nghĩ, có phải mở rộng các mối quan hệ, quen biết nhiều người là sai lầm? Có phải càng biết nhiều thì càng có nhiều việc xảy ra, và nó làm cho mình lo lắng nhiều hơn?

Khi sống khép kín với con đường từ nhà đến trướng và từ trường về nhà, mối quan tâm duy nhất đó là học. Việc học đối với mình nhẹ lắm, học như chơi ý. Lên đại học, các mối quan hệ bắt đầu rộng dần ra, có nhiều thứ để nghĩ hơn nhưng không đến mức mệt mỏi và chán chường như hiện nay, khi mà biết quá nhiều người, với nhiều công việc thuộc các lĩnh vực khác nhau. Tại sao lại như vậy? Khi mà quan tâm đến nhiều thứ, mọi người có vẻ như có cái gì cũng gọi đến mình. Ừ thì không sao, bạn rất vui khi được giúp người khác mà. Nhưng mà có phải như thế thì cũng có nhiều chuyện không hay ho xảy ra và bạn sẽ là người biết trước tiên?

Với bản tính hay lo chuyện này, thế là dù người dưng mình cũng cố quan tâm đến cùng, hỏi han mọi chuyện cho đến khi nào mình cảm thấy vậy là chỉ cần nghỉ ngơi nữa thôi là ổn. Vậy đấy, giờ thì ôm đầy thứ vào người cho mệt, ôm nhiều cho lắm để rồi cái gì cũng lo, lo nhiều đến độ người bần thần luôn. Chuyện có phải của mình quái đâu mà cứ nghĩ >”< tự điên với bản thân.

Đấy, lo nhiều rồi mà vẫn bị nói là vô tâm. Vậy đây vô tâm cho coi nha, để đến lúc đó nói được lời nào nữa chứ. Nếu mà tôi vô tâm thì tôi đã chẳng nói chuyện như thế này rồi. Lúc làm thì chẳng nói gì, đến lúc không làm thì bắt đầu nói, điênnnnnnnnnnnnnnnnnnn!

Ứ lo nữa, giờ lo cho mình đã. Ngồi chơi xơi nước ăn chè gặm ngô cho sướng, sau còn nhiều thứ phải lo nữa cơ, lắm chuyện lại còn bị mắng cơ mà, tội gì mà phải để bị mắng chứ.

Haiz, nghĩ rồi lại buồn, đến là cười ra nước mắt mà TT____________________________TT

Lạc lối ở…..

Con đường nào là đúng, con đường nào là sai?

Con đường nào có thể quay lại, con đường nào chỉ có thể đi thẳng?

Con đường nào không nên đi, con đường nào nên đi?

Mỗi ngày đi học, con đường quen thuộc dần, và mình tự hỏi nó có phải là con đường đúng mà mình nên đi không. Ba năm rồi đó. Liệu mình có nên chuyển hướng con đường đang đi không?

Phải bắt đầu lại một con đường mới, với những điều mới, với những con người mới, với những khó khăn mới. Liệu mình có làm được điều đó không, với cái tính cả thèm chóng chán, thấy khó là lùi?

Cái tâm trạng khỉ hò gà gáy này nó cứ bám theo mình mấy ngày hôm nay rồi. Thời tiết thật là chán, cứ mưa hoài. Tại sao lại là mưa chứ >”<. Mặc dù thích mưa lắm nhưng mà ra đường gặp mưa khó chịu vô cùng, đặc biệt là đi chơi nữa chứ. Chơi bời, nhảy múa, làm gì mình thích với bạn bè anh chị em, thật là thoải mái quá đi nhưng mà không ngờ rằng sau đó sẽ là những ngày thảm cảnh như thế này, ngồi một chỗ và nghe mắng, với đủ lý do trời ơi đất hỡi, vô cùng là lãng xẹt. Không biết sau này mình có thế nữa không. Lỳ luôn cho xem này. Bực mình khó chịu quá đi mất thôi >”< Tâm trạng vô cùng là bất ổn thế nên cái bài này mang tính xả xì trét cực cao, câu văn lủng củng đá lung tung vô cùng nhớ. Bạn nào ý kiến là không xong với mình đâu đấy. Cẩn thận, đang chuyển hướng dân anh chị đây, hừ!

Hức.

Lúc đầu bài viết mang tính than thở vì bỗng một hôm nhận ra rằng hình như mình chọn cái nghề này chưa đúng, chợt nhận ra mình thích nghề khác mất rồi, chợt nhận ra mình không đủ sức để theo cái nghề này.

Chuyển hướng chuyển hướng…. Ngẫm lại cho kỹ, 3 năm qua rồi, và chỉ còn lại 1 năm nữa thôi. Ba năm chịu đừng được tại sao 1 năm lại không chịu đựng được? Chuyển hướng rồi là phải chịu thêm ít nhất 4 năm nữa, và mình thì không có đủ kiên nhẫn cho cái việc không chắc chắn đó tí nào. Và giờ là mình vẫn đang ở đây, ngồi đây, học ít bài cho cái môn sắp thi, và hình như mình không có chút khái niệm nào về thi cử cho học kỳ này, thế mà đã lên đầy đủ kế hoạch đi chơi rồi đấy. Chưa bao giờ lại muốn đi chơi nhiều như thế này chứ, thật là khó chịu với bản thân. Tại sao mình lại đổ đốn đến mức này? Liệu có ai ra chặn đường mình và nói mình PHẢI quay lại là con người của trước kia không? Vẫn đang chờ một cú ngã thật là đau để biết được đâu mới là điều đúng đắn cho bản thân, tự mình kiểm nghiệm vậy.

Zời ơi, rối tinh rối bời lên thế này đây, tại sao cứ cái lúc bắt đầu nghĩ nghiêm túc về một vấn đề gì đó thì lắm thứ nó nhảy ra như thế này chứ. Khổ cái thân tôi quá đê TT_________________________________________TT

Giờ là đang rất chi là rối @_@ rối loạn lên hết cả rồi í, chẳng nghĩ ngợi được gì cả. Mọi lần ngồi viết một chút là cám xúc cũng lệch hướng đi, thường là theo xu hướng rất tốt đẹp nhưng không hiểu sao lần này lại như thế này, càng viết càng rối, thôi thì ứ viết nữa, ngồi chơi với cốc sữa chua đặc cà phê đen còn hơn, nổi mụn đi, cho bao uất ức phóng hết ra ngoài~

YAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Hoang mang

Lâu lắm rồi mới viết một bài mới cho nhà mình đỡ hoang vắng. Chẳng hiểu sao dạo này lại hay nghe nhạc Việt như vậy, tâm trạng thì cứ lâng lâng, trôi lờ đờ, làm mọi việc như vô thức nhưng vẫn biết mình đang làm cái gì. Tại sao lại thế?

Mỗi ngày trôi qua, những con người quen thuộc là bạn bè từ lâu, rồi thỉnh thoảng lại xuất hiện một người xa lạ. Anh không làm gì nhiều, chỉ đi vào cuộc đời tôi, nói những câu vu vơ, trêu đùa, rồi lại đi ra, cứ như là chưa bao giờ xuất hiện vậy. Chẳng biết sẽ có bao ngày nắng chói chang như vậy, nhưng cơn nắng anh mang đến làm mình choáng váng rồi.

Mỗi khi có chuyện gì mình đầu nghe Hoang mang của Hồ Quỳnh Hương. Nhiều lúc, thật sự không phải vì chuyện tình cảm mà nghe bài hát này nhưng nó cũng giải tỏa bớt những suy nghĩ viển vông đang bay cao bay xa của mình để đưa mình trở về với thế giới thực tàn khốc này. Còn bây giờ, khi mà trời râm mát giữa mùa hè này, tâm trạng cũng vớ vẩn theo, rồi lại nghĩ lung tung, rồi nghĩ đến anh, và nghe bài hát này. Tại sao lại như vậy? Càng nghe càng thấy rối rắm, như lạc vào cái mê cung cao ngất ngưởng, chật hẹp và tối đen. Đâu là lối thoát cho mình đây?

Mỗi một cơn say nắng đến, mình đều cho nó ra đi khi mà họ ra đi. Vậy sao anh đến rồi anh đi lại để lại ấn tượng lớn cho mình như thế này. Sao anh không đến nhẹ nhàng và đi lặng lẽ. Sao anh lại vụt đến vụt đi, như một cơn gió, nhưng lại mang cho em nhiều cảm xúc đến như vậy.

Em chẳng dám nói là em đã thích anh rồi, em chỉ nói em thích chơi với anh thôi. Vì sao. Vì em sợ anh đi luôn và không bao giờ quay lại. Em không muốn mất đi thêm một tình bạn nữa, những cơn say nắng trước đã cho em những bài học về tình cảm, về những cơn say nắng. Tự hứa với bản thân, đừng thích ai đó khi mới gặp lần đầu tiền, đặc biệt là với con trai. Vậy mà mình vẫn không thể kìm lòng lại mà thích anh. Thật là kém.

Nhiều lúc gọi mà anh không nói gì, là mình biết anh đang tránh mình, muốn bảo với mình là em đừng có suy nghĩ lung tung như thế nữa, anh không thích em đâu. Và có lẽ mình nên điều chỉnh lại bản thân thôi, để ngừng say nắng anh. Đúng, mình phải cho anh thấy là mình không thích anh đâu, anh phải quay lại làm bạn với em. Mình là bạn của nhau, chơi với nhau hồn nhiên thôi, không có tình cảm nam nữ ở đây đâu nhé, anh an tâm, em sẽ không thích anh đâu, anh không phải mẫu người mà em thích…..

Còn bao nhiêu người mình sẽ phải làm như vậy? Thật là nực cười.

 

Những câu nói trên đầu môi phải chăng người trao cho riêng mình tôi. 

Mình biết chứ, với cách nói và chơi đùa của anh, mình không phải là đứa con gái duy nhất anh nói câu nói đó, vậy mà vẫn nghĩ ngợi, vẫn cho rằng mình có thể thay đổi được. Tất cả chỉ là mình nghĩ, và hiện thực thì nó là thế này đây.

Dẫu đã biết anh không hề yêu nhưng vẫn mơ mộng nhiều. 

Gặp gỡ nhau cũng được coi là cái duyên, duyên được gặp nhau, nhưng có đi được cùng nhau không thì đó là cái phận, và mình không có cái phận đó. Thôi thì mình là bạn, là bạn để khi nào anh buồn, anh vui, anh còn nhớ đến em.

Vì anh lạnh lùng băng giá lòng tôi con tim thật thà, nên mình tôi ôm lòng đêm nhức nhối.

Ngoại hình anh hút hồn, tính cách anh nổi bật, anh làm em xao xuyến. Em đã nghĩ anh cũng sẽ có một ấn tượng tốt về em, nhưng hình như không được rồi.

Vậy thì em sẽ nhét cái cơn say nắng này vào phòng tối, cho nó sáng rực rỡ rồi phụt tắt. Và thế là em không còn thích anh nữa.

 

Yên lặng

Dần tách khỏi cuộc sống ảo với internet, việc đầu tiên đó là cài đặt lại chế độ của yahoo, không tự động đăng nhập khi bật máy, không tiếng on off của các bạn trong danh sách, không tiếng buzz í ới của lũ bạn mỗi khi có chuyện để buôn bán, không báo danh khi có người gọi… Và thật là lặng lẽ.

Mới có hai hôm, đã quên mất tiếng nó như thế nào rồi, cũng quên luôn trả lời ngay cho lũ bạn khỏi đợi. Mới có hai ngày, mình đã làm cho nhiều người chờ mình reply rồi. Mới có hai ngày mà tưởng chừng lâu hơn thế.

Hồi trước còn bật các chế độ kia, khiến mình cảm thấy ngán nghe nhạc, nhưng hôm nay thật là lạ, thèm nghe người nói đến lạ, thèm nghe nhạc đến ngứa ngáy.

chuyện mưa

Bật “Chuyện mưa” của Trung Quân lên, nhẹ nhàng mà sâu lắng, nhịp điệu chậm rãi cuốn hồn tôi đến với những giọt mưa cuối ngày, xua đi cái nóng của mùa hè đã ập tới. Lòng tôi cũng chợt chững lại, và rồi lại suy nghĩ. Miên man những thứ vớ vẩn, những thứ đang có, những thứ muốn có, và những thứ không thể có.

Ngồi làm bài, ngán ngẩm rồi lại quen tay bật máy tính lên, quanh quẩn rồi lại facebook, rồi lại yahoo, rồi lại chatbox. Tự hứa rằng phải tập trung làm cho xong việc rồi mới được bật mấy thứ đó lên chơi chứ, nhưng sao? Cố mãi, rồi cũng làm được rồi đấy, trong khi ngồi viết mấy dòng này, các trang web đó cũng được bật lên đấy, và nó làm mình phân tâm, cực kỳ phân tâm. Và rồi đã tắt nó đi, những lúc bí bách lại loanh quanh đi tìm nơi để lượn lờ, lại muốn bật lên nhưng mà đã kìm lòng lại được. Đợi khi nào viết xong sẽ bật lên, vậy là có tiến bộ rồi đấy.

Xả hơi chút rồi, xả được vài nỗi niềm rồi. Lại đi chơi đây, còn làm vài việc lặt vặt nữa, tự hứa với bản thân sẽ cố gắng thoát dần khỏi thế giới ảo này.

Linh bt cố lên nào :D

 

Thực và ảo…

Mười bảy năm không có internet thấy thật là bình thường. Toàn bộ thời gian của mình dành cho việc học với mục tiêu vào đại học. Hết học kỳ 1 năm lớp 12, mẹ cho lắp internet, lần đầu được tiếp xúc tháy internet thật là lạ kỳ. Nhưng cũng chẳng ham hố được mấy vì máy tính để trong phòng mẹ và cửa phòng mẹ thì luôn khóa. Thời gian đó cũng thật là bình thường.

Năm thứ ba được mua laptop, mình vui lắm vì cuối cùng cũng được thử cảm giác online suốt cả đêm trên yahoo, thử cảm giác bật máy tính suốt cả đêm làm những việc không ra đâu vào đâu. Vui cực kì, và lúc đấy cũng chẳng nghĩ gì nhiều ngoài việc là được nói chuyện với bạn bè muộn hơn. Thế là mình bắt đầu sa đà.

Từ cuộc sống thực đã vốn khép kín của bản thân, mình càng lúc càng chui sâu hơn vào chiếc vỏ ngụy trang. Từ ít nói ở ngoài đời thực, mình càng nói ít hơn với khuôn mặt lúc nào cũng lạnh. Mình hòa vào thế giới trong internet, hòa bản thân vào một thứ đối lập với cuộc sống thực- cuộc sống ảo.

Những cuộc dạo chơi tưởng như dài bất tận đã bắt đầu. Mình đặt chân vào từng website, từng fanpage..trên mọi thứ như facebook, yahoo, twitter…lập mọi tài khoản ở mỗi nơi mình dừng chân. Chưa bao giờ mình nhiều bạn đến thế, chưa bao giờ danh sách bạn bè trên yahoo lại đông và luôn sáng rực như thế. Chưa bao giờ mình lại nói chuyện nhiều như thế….Chưa bao giờ!

Chỉ trong vòng nửa năm, mình đã kết bạn được với rất nhiều người, từ Hà nội, đến tận Sài gòn, và ra cả nước ngoài. Nhiều bạn nhỉ. Nhưng khi càng biết đến nhiều người, quan hệ với càng nhiều người thì mình càng cảm thấy chán nản. Chẳng biết tại vì sao nhưng mình đang cực kì chán những nơi như facebook, đặc biệt là yahoo. Nói nhiều, nghe nhiều, càng xô bồ nhiều. Càng cảm thấy mình như là một nơi xả nỗi niềm của mọi người và nhờ đó, mình giữ lại nhiều ưu tư hơn cho bản thân.

Mệt mỏi lắm rồi. Cuộc dạo chơi hình như đã kéo quá dài và mình cần dừng chân. Mặc kệ tất cả mọi người, mọi mối quan hệ đã và đang có, mọi lời hứa, mọi hành động….. Mình cần thoát ra khỏi thế giới ảo này, mình chìm vào nó đã quá sâu rồi.

Việc cần làm trước tiên đó là điều tiết lại thời gian bật laptop-lên mạng-bật yahoo. Ngừng hoạt động của facebook có lẽ cũng là một ý kiến hay, nhưng mà thật là hay ho khi mà “bạn có thể đăng nhập lại facebook bằng địa chỉ email bất cứ lúc nào”, điều đó giống như bạn không ghi nhớ mật khẩu facebook của mình ý. Nực cười.

Mình cần một môn thể thao, mình cần một môn học thêm, mình cần một ngoại ngữ và mình cần một công việc làm thêm để chiếm hết thời gian lên mạng. Mình muốn bận rộn hơn với cuộc sống thực. Và hơn bao giờ hết mình cần sống thực như thế này.

Có lẽ là tối nay sẽ  về suy nghĩ kỹ chuyện chọn môn học thêm nào, mình thích guitar nhưng điều kiện bây giờ chưa cho phép, có lẽ sẽ đi học môn nào đó vừa tầm mình hơn, nhưng mà chưa nghĩ ra =.=”. Mình nên tiếp tục học tiếng anh cho tốt hay là chuyển hẳn sang một ngôn ngữ mới xa lạ và khó hơn? Tiếng Pháp và tiếng Trung có vẻ rất hấp dẫn.

Haiz..cuộc sống của tôi…..

p/s: hình ảnh mang tính minh họa cho bản thân sắp biến thành con ma khi mà suốt ngày ngồi ôm laptop.

Tâm sự vài ngày xa laptop

Học kỳ 1 năm thứ 3 đại học, với lý do là có chương trình học liên quan đến máy tính, mình đã xin được mẹ mua cho chiếc laptop. Đi học nhiều vẫn mang lap đi học được, coi như lap là một phần trong việc học của mình.

Tháng ba, trường tổ chức cho khối sư phạm đi thực tập. Vì không tham gia học khóa học nghiệp vụ sư phạm cộng thêm nửa lớp đi thực tập, thành ra những đứa còn lại được nghỉ cả một tháng trời. Nguyên tháng ba đó, ở nhà thôi, và chỉ có ngồi lướt net làm vài việc linh tinh cho qua ngày.

Laptop như trở thành người bạn suốt 21 ngày trong tháng Ba của mình. Nó giúp mình chơi, gặp gỡ bạn bè, bàn công việc linh tinh…. nhưng hình như mình đã quá sa đà. Thức đêm nhiều này. ngồi lap nhiều này, nhiều lúc thấy bí bách lắm, muốn đi chơi , muốn ra ngoài đường nhưng chẳng có nơi để đi. Và thế là lap giúp mình đi khắp nơi rồi.

Cộng thêm việc ăn kiêng, người gầy xọp hẳn đi. Thật là vừa vui vùa buồn mà.

Và thế là vào một đêm mát trời, trăng không thanh mà lộng gió, bạn Linh bt đang lướt nét vù vù cùng gió thì bỗng nhiên cửa phòng mở toang. Và sau đó là bạn Linh đắp chăn đi ngủ, ngậm ngùi để cho em lap đi ngủ cùng với mama.

Năm ngày rồi, em lap nằm im lìm dưới phòng của mẹ. Lúc lấy lại em í, thân hình em lạnh buốt, thật là xót xa, huhuuh TT___TT thương em í quá đi~

Năm ngày qua, không có lap, mình vẫn có việc để làm đấy là ngồi check lỗi chính tả theo kiểu thủ công. Thế là cũng được gần 6oo trang A5 rồi đó. Đọc nhiều mà mệt, cũng chẳng khác mấy nếu có bản word trên máy, cũng check được hơn 700 trang rồi đó. Không có lap thì hình như thời gian trôi chậm hơn nhưng mình lại có cơ hội làm nhiều việc khác hơn. Không có lap mình đi ngủ sớm hơn nhưng cũng chẳng ngủ được sớm. Nếp rồi, khó bỏ nhưng mà phải chữa thôi, chẳng thể để như thế này được đâu. Cứ thức đêm dậy muộn vào những ngày không đi học còn được chứ sắp đi học trở lại rồi, người đã yếu thì chớ lại còn ham hố mấy cái chuyện linh tinh.

Mình phải trở lại cái nếp hồi còn là học sinh thôi. Hồi đó ngoan không chịu được, chẳng biết ai rủ rê mà trở thành con người như hiện nay hay tại bản thân không chịu được những tháng ngày làm con ngoan trò giỏi? Thay đổi hết rồi, mình chẳng còn là đứa gọi dạ bảo vâng nữa, chẳng còn là đứa chăm chỉ học hành không để mẹ lo lắng nữa. Mình trở thành cái gì rồi đây? Có khi tự tay làm gì với lap này thì mình mới trở lại con đường “chính đạo”.

Đành bày trò khác ít xài lap hơn vậy. Ôi lap ơi, tối nay em đừng đi đâu nhé, chị còn muốn làm nhiều trò với em~

Bonus cho mọi người: Mình yêu mèo :x

Một tuần hay ho+Nhật ký ăn kiêng-ver3

Tuần này, ngắn gọn mà nói, một chữ thôi: Điên! Còn dài dòng, thì bạn hãy xem phần dưới đây.

Bắt đầu tuần mới khi bình minh lúc 9h. Bình thường rồi đó. Thứ hai là ngày vừa bận vừa không, nói chung là lung tung lắm. Sáng trưa chiều chơi chán chê mê mỏi trên mạng rồi đến 17h chạy hùng hục đi dạy thêm, vội vội vàng vàng chạy về nhà lúc 19h để tiếp ca thứ hai, không kịp ăn cơm. Nửa tiếng sau mới lủi thủi xuống nhà ăn cơm và dọn dẹp, mất gần một tiếng @_@ Lên nhà, tra bài, soát lỗi, cho học sinh nghỉ và nằm vật ra giường vì mệt. Nằm một lúc thấy thoải mái rồi thì bắt đầu onl lap, hờ hờ hờ. Cái sự này thì không có gì có thể cản trở bạn Linh bt cả.

Ôi cái sự đời, nó chẳng bao giờ để cho mình yên cả, đang mải mê lướt nét thì ss Zeus cho một câu: em đi thi model đi, mình ừ một cái thế là thành chuyện. Và lúc đấy là rạng sáng ngày thứ ba. Chán quá không có gì làm, lên ione chơi xem có gì hay ho không, thì đọc được cái type về Việt nam next top model năm 2012. Mình chết ngất luôn, hốt hoảng vào trang chủ của nó để xem như thế nào. Bấn loạn rồi đây. Cả tối cứ quanh quẩn với cái vấn đề này, mình cần giải tỏa, không thì bí bách không chịu được ý. May mà ss Zeus lên kịp lúc, thế là mình xả, cả hai chị em ngồi ôm nhau khóc, huhuhu TT__________________________________________TT, cái mặt mình lúc đấy chẳng khác gì thế này này.

Sang thứ tư, tỉnh dậy với trạng thái mê mệt vì ủ rũ và mỏi T_T,  nhận được tin báo là nghỉ dạy chiều nay, thế là sung sướng rồi, mất dạy rồi. Onl thoải mái, phè phỡn~ Và khi màn đêm buông xuống là lúc bạn Linh đưa ra một quyết định mang tính lịch sử. Bạn Linh bt đã gửi đi một thông điệp mà dẫn đến cái việc ăn kiêng đi, huhuhuhu. Nhìn hình các em xinh tươi mà bạn tự kỷ quá đi mất thôi. Tại sao lại có thể như thế chứ. Đi ngủ muộn xừ nó vì cái việc làm kia đấy =..=

Sang thứ năm, ngồi chơi ư, không có chuyện đó đâu nha. Bạn Linh xác định được cái việc làm kia rồi nên bạn bắt tay vào công cuộc ăn kiêng. Tối hôm qua đã tham khảo ý kiến của chị Vượng, lên lịch ăn kiêng cụ thể rồi.  Đến tối, đang ôm cái bụng lêu òng ọc vì đói thì nhận được tin là Rain sẽ đến Hà nội. o_O Cái gì chứ, sao lại có thể như thế chứ, bạn không tin. Rain đang ở trong quân đội cơ mà , sao lại có thể đến Hà nội hát được cơ chứ, tham gia cái trò khỉ gì cơ chứ, sao lại thế chứ, aaaaaaaaaaaaaaaaaaaa bấn loạn quá đi mất thôi, chết mất thôi >___________________________________________________< Rồi cũng ôm cái bụng kẹp lép với cái tin thất thiệt đấy đi ngủ. @_@

Sang thứ sáu,  vẫn cứ như thế cho đến tối. Trời ơi, tại sao các tin sốc cứ đúng lịch lại bung ra thế kia. Rain sang Việt nam thật rồi, huhuhu, anh ý ở từ nagyf 17/3 đến 23 tháng 3 kìa, làm sao bây giờ, làm sao mà mình đi được bây giờ? Không biết đâu, huhuhuhu, đến chết mất thôi, mơ ước một đời của mình, tại sao gần ngay trước mặt lại xa tận chân trời thế kia TT________________TT Không thể như thế được, phải tìm cách đi cho bằng được mới được, nhưng mà làm thế nào đây cơ chứ. Quần quại và đau đớn vì: lần này Rain đến Hà nội theo kỷ niệm hợp tác hai mươi năm quan hệ hữu nghị Việt-Hàn. Ôi rầu rồi, tại sao lại có thể như thế chứ !____!.

Sang thứ bảy, sáng sớm mẹ đã hạ lệnh là có khách nên phải dọn dẹp nhà cửa. Vâng, khách nào mà quan trọng đến độ huy động toàn bộ sức người sức của của bạn Linh bt để dọn dẹp chứ. Bạn dọn dẹp trong đau đớn, tủi khổ vì đói T__T, đói lắm í, cái việc này tốn kalo kinh quá đi mất. Sau khi dọn dẹp xong cũng là lúc bạn nấu cơm xong, ôi tôi mệt~, bạn lết lên phòng nằm xuống giường được vài phút thì mẹ về, ôi tôi mệt~, bạn lại lết xuống nhà. Rồi bạn ngủ cả chiều trong khi mẹ và khách của mẹ nói chuyện, chẳng biết gì cả mà bạn đã lên kế hoạch là đi mua bột và vài thứ phụ liệu về làm cánh rồi mà, tại sao lại có thể ngủ quên được cơ chứ =.=. Tối đến, lại onl, vì hôm sau qua nhà ss Zeus chơi mà, nên bàn với ss ăn cái gì. Chậc, toàn món mình phải kiêng ăn như thế này =.= buồn ghê gớm í. Lại còn đói nữa chứ, lại còn mò mấy trang làm bánh nữa chứ ọ_________ọ. Đúng là cái số mà, cứ khi nào mà ko được ăn cái gì là nó hiện lên cả đống thức ăn í, muốn ăn kinh khủng >”<.

Sáng chủ nhật đáng nhẽ phải dậy sớm để làm đồ ăn nhưng mà nghĩ là sớm quá nên ngủ tiếp. Mở mắt lần thứ hai là 8h30, vội vàng bật dậy chuẩn bị đồ qua nhà ss Zeus. Em xin lỗi ss T___T, em chỉ làm được có bimbim mang qua cho ss ăn vặt thôi, em muốn làm bánh nữa cơ nhưung mà không kịp, em sẽ đền bù sau. Vội vàng làm bimbim, đến 11h hơn mới ra được khỏi nhà, còn bị mẹ nói cho là sao không nấu cơm đi nữa chứ. Mẹ không ăn, con không ăn, em về muộn chắc chắn là chỉ lấy cơm trộn cho chó với mèo thì con nấu cơm làm gì chứ. Buồn.

Qua nhà ss Zeus là gần 12h, được chị Oanh ném cho chìa khóa xuống rồi tự mình đi lên. Mình đã được thằng cấp đến mức tự động đóng mở cửa rồi cơ đây. Sung sướng kinh người. Lên nhà, ss Zeus vẫn còn đang ngủ. Leo lên giường chơi với ss Zeus, rồi ngồi buôn đến gần 14h30 mới đi chợ, và hơn 15h mình có bữa ăn trưa đậm chết đạm và chất béo ở nhà ss Zeus. Có ba món, chị Oanh nấu canh rau ngót với thịt băm, mình rán nem ngọt và ss Zeus làm ngao cay.  Đi tong cái việc căn kiêng của mình rồi. Ăn một bữa này là bao nhiêu công ăn kiêng mấy ngày trước đổ sông đổ biển hết. Hy sinh thôi, ăn! Làm sao mình có thể như thế được chứ, sao lại có thể vì ăn mà trở nên như thế, đúng là miếng ăn là miếng nhục mà. Nhưng, ở trên đời này, sướng nhất là gì? Đấy là được ăn ngon mặc đẹp. Thấy chưa, ăn được xếp trên cả mặc nhé, tức là ăn rất quan trọng, ăn ngon là sướng nhất trên đời này rồi đấy.

Ngao cay giàu đạm, mình nghe ở đâu hình như là ăn kiêng nên ăn nhiều đạm, bớt protein, thế nên ăn! Nem chua thì rán với dầu mỡ nên chắc chắn là béo rồi, không tốt cho cái việc ăn kiêng của mình rồi, nhưng mình ăn ít, ăn với cơm, với lại đây là ăn trưa nên chắc không sao đâu nhỉ, thế nên ăn! Cơm với canh rau ngót thì lại càng tốt cho việc ăn kiêng của mình. Ss Zeus nới là rau ngót lành và mát nên ăn tốt cho sức khỏe, thế nên ăn! Vậy là bữa cơm này nên ăn rồi, hờ hờ hờ. Tội gì mình không ăn chứ, sang nhà Zeus không thể ôm bụng đói đi về được.

Sau khi ăn xong thì cả ba chị em nằm lăn lộn trên giường của chị Oanh buôn chuyện. Đúng là không có từ nào có thể miêu tả được cuộc nói chuyện của ba đứa. Nói nhiều đến độ bất chợt nhìn màn hình máy tính của chị Oanh mới biết là 17h11, lúc đó bạn chị Oanh gọi đi chơi nên bắt đầu giải tán thôi. Tiết lộ cho mọi người biết nhớ, ss Zeus với chị Oanh đang có vụ cá cược lớn nhất lịch sử cuộc đời ss Zeus, thế nên là chị em mình có bạn nam nào ưu tú giới thiệu cho ss Zeus đi nhé, cho ss thoát khỏi cái cảnh hiện nay =)). Thế là xong cái phần chim lợn của em rồi ss nhớ.

Mình ra khỏi nhà ss Zeus là hơn 18h. Trong đầu nghĩ là ghé qua nhà hát lớn trước rồi ghé qua Hàng Buồm mua bột. Thế mà lúc đi thì lại là đi mua axeton, rồi qua Hàng buồm rồi qua Nhà hát Lớn rồi lại ghé qua Hàng Buồm (tha cho bạn vì sự lòng vòng vì bạn không tìm được thứ cần mua). Về nhà là lúc 19h25, may mà về trước mẹ, nhưng vẫn bị mắng về vài thứ lặt vặt.

Và rồi bạn ngồi onl cho đến tận bây giờ, ngồi viết những dòng này. Biết sẽ bị vài người mắng nhưng cảm xúc thì không thể giấu được. Vậy nên những ai đang có ý định mắng em, xin hãy tha thứ cho em nốt lần này. Em xin hứa lần sau không tái phạm nữa ạ *khoanh tay+cúi đầu*.

 

Bây giờ là giờ đi ngủ của bạn Linh :D

Post Navigation