kieulinhdan

A cup of love-coffee…

Archive for the category “Nhật ký”

Nhật ký ngày 01/11/2012

Mấy tuần gần đây tâm trạng, trạng thái tâm lý đã rơi xuống đáy của nó rồi. Muốn vực nó dậy lắm, làm rồi đấy, nhưng mà đời có mấy ai tưởng, khi mà kéo nó lên được vài xăngtimet thì có người đập vào đầu một cái, lại tụt cả chục mét luôn í. Bằng chứng là lúc giận lên chẳng kiêng nể ai, cứ thấy là quát, là mắng. Ngoại cảnh thì muốn thửa những việc linh tinh, nhưng thật sự nó không quá ảnh hướng tới tâm lý của mình như tầm ảnh hưởng của bà ngoại và mẹ.

Mẹ nói là chuyện hàng ngày vẫn trải qua, nó như một thứ quen thuộc rất đỗi bình thường, dùng để nghe tại chỗ và lúc nào có việc gì thì mới lôi lại những câu nói của mẹ ra để ngẫm và để tự biết là hậu quả của việc không nghe lời mẹ nói là như thế nào. Bà ngoại thì khác, bà có thương mình không thì không biết, nhưng càng yêu bà ngoại hơn khi đọc câu nói này của một ai đó: “Bà nội thì không chắc những chắc chắn bà ngoại là bà ngoại của mình.” Thế mà bà lại nói với mình câu nói đó, đơn giản, chỉ có 3 chữ thôi, nhưng mà nó đâm vào tim, nó xoáy đến tận mọi dây thần kinh, làm tê liệt hệ thống phân tích và suy nghĩ của mình. Lúc đó, nước mắt không kìm được mà trào ra, bà vẫn nhìn mình bằng đôi mắt bắt đầu kém. Không biết nói gì, không biết làm gì, đi về thôi. Mỗi lần nghĩ đến câu nói đó của bà, lại khóc, lại muốn trốn vào chỗ nào đó để giải tỏa hết cái nỗi niềm này.

Còn nữa, sau một ngày quay quắt ở trường, điều duy nhất khi về nhà là được nằm yên ổn trên chiếc giường của mình. Thế mà sao, lý do là em năm nay phải thi đại học, mọi việc không phải làm và chuyển sang hết cho mình, thế nên nó an tâm ăn xong lên nhà bật máy tính của mình lên chơi, và ngồi đến khi nào mình xong việc nhà đuổi nó đi. Vâng, ôn thi cái kiểu vớ vẩn đấy ai mà chịu được. Rồi cứ thế thôi, đối phó với thầy cô ở trường xong, về nhà đối mặt với các việc mà các bà mẹ, những người vợ vẫn gọi là công-việc-không-tên í, còn mình đặt tên được cho nó là: nấu cơm, quét nhà, lau nhà, rửa bát, quét sân, đổ rác, lấy quần áo ra phơi, gập quần áo, cuối tuần còn giặt quần áo nữa.

Công việc cứ ứ trệ. Giải quyết cái này chưa xong, cái khác nó đã lao tới. Còn chẳng kịp nhìn mặt mũi nó ra làm sao. Phân loại ra nhé, gồm việc học và việc đi dạy. Việc học thì thật sự không còn gì để nói nữa. Cứ đều đều, xuống dần đều nữa. Hồi hè gọi là bám trường không rời để chuẩn bị cho việc ra trường được đi dạy. Ừ thì mình lười, không chịu học nên bây giờ mới ra cơ sự này, trách ai à, trách số mình hẩm hiu, bói với chả toán. Còn cái môn học kỳ 2 năm ngoái nữa, phải chạy trọt xin xỏ, và phải đưa ra cả một đống tiền nhưng với ý chí sắt đá của cô phụ trách, mọi việc được dồn vào lúc chúng mày chuẩn bị cong đít lên thi cử nhé, chết chưa con, không chịu học thì số nó khổ thế đấy con ạ. Rồi cải thiện, cái gì mà cải thiện, éo thấy nó lên tí nào, vùi dập rất là đúng lúc nhé, cái chuẩn bị thì không gọi, lúc chưa kịp định thần chuyện gì đang xảy ra trên bảng thì gọi lên, ăn nguyên con trứng to oành, thế này thì làm sao mà được điểm A môn này bây giờ. Sắp cải thiện xong một môn rồi, còn hơn năm tuần nữa thôi mà, tháng một thi xong rồi mà, chưa kể thi lại nữa, mọi chuyện sắp xong rồi mà, không còn gì phải lo nữa đâu, cố lên nhé. Ngày nào cũng tự nói như vậy, mong mọi cố gắng sẽ được bù đắp. Nhưng mà thế này là thế nào, bạn tôi thế đấy. Đưa cho một cái tin vô cùng mù mờ, lấp lửng nửa câu, thầy cho thế này đấy lên xin là được, rồi đến khi đi hỏi lại thì thầy không cho, lại nói là phải làm đơn rồi xin xỏ là năm cuối rồi thế này thế nọ mong thầy tạo điều kiện cho em thế này thế nọ để được thế này thế nọ. Kết luận cuối cùng là thầy éo cho thi, học lại đi cho nó chắc em ạ. Bạn tốt gớm bạn ạ, sống dưới cùng một bầu trời, học chung một lớp, ngồi cùng một bàn, từng ăn ngủ nghỉ nguyên một mùa hè cùng nhau, mà lại nói những cái câu lấp lửng éo chấp nhận được thế à, không có thông tin chính xác làm ơn đừng có nói là, chỉ muốn bập cho vỡ mồm ra thôi nhé. Còn nữa, lúc nói chuyện cứ cắm cái mặt vào chơi điện tử, người hỏi cái gì cứ lý nhí nói trong mồm í, ó nó nghe thấy nhé. Hôm nay phát điện giựt cái điện thoại của mình đập xuống bàn và hét lên trong lớp rồi đấy, giận éo chịu được, nói chuyện thế thì nói làm ó gì, im đi cho lành.

Còn việc dạy, có lên có xuống. Nhóc em tưởng ngoan hiền chăm sau một tháng bắt đầu lộ bản chất, nó nói nhiều hơn cả mình nói, làm ơn im mà học bài đi, chưa đánh nó được lần nào nên cũng bắt đầu ngứa tay rồi đây. Thằng nhỏ lớn hơn một tuổi thì thật sự không còn gì để chê nhé, bấm máy tính nhanh hơn suy nghĩ nhiều, để nhiều lúc mình định cầm cái máy phang thẳng vào đầu cho nó biết thế nào là tính bằng máy, thế mà cũng đánh cho vài cái rồi đấy, biết thừa nó ức, nó giận nhưng mà kệ, không chịu học thì kết quả của em chỉ có thể là thế thôi nhóc ạ. Còn hai đứa con gái nữa, mình cưng hai đứa lắm, chẳng muốn làm gì chúng nó đâu, nhưng mà nhiều lúc hai đứa nó làm mình vặn vẹo không chịu được đấy. Ôi cái đời dạy học của tôi. Ước gì mình được làm trạch nữ.

Sau một khoảng thời gian, khi tâm trạng bất ổn, mình hét lên với tất cả những ai nói gì với mình, đã được chuyển sang trạng thái không nói câu nào với tất cả những người cười nói, không tham gia vào những việc đang diễn ra bên cạnh. Tự thấy như thế tốt hơn, nó giúp mình thoát ra khỏi vấn đề nhanh hơn, nó giúp mình bình tĩnh nhanh hơn. Đó có phải là lấy “tĩnh chế động” không? Haha, thật là buồn cười. Tự cười cái bản thân này, nhiều lúc có thể cười nói như không có chuyện gì xảy ra í, tự vả vào mặt bắt cười thật vui tươi. Ừ nhưng mà thế cũng hay mà, có nhiều việc không nên làm hỏng nó bằng tâm trạng không tốt được tạo ra bới việc khác, vì chúng nó không liên quan đến nhau.

Hôm nay lại mắng thắng nhóc học thêm rồi. Thực sự là bị căng thẳng từ sáng tới giờ. Đi tìm cái gì xả xì trét đây, Running man chăng :)). Nếu hay sẽ tải toàn bộ về xem. Bắt tay vào việc thôi.

Advertisements

Chuyện một ngày…

Đã bao lâu rồi những câu chuyện vui hàng ngày không còn đến? Đã bao lâu rồi mình không viết ra những niềm vui mà chỉ còn nỗi buồn như thế này?

Vì làm sao mà lại thành ra con người như thế này?

Từ ngày bước chân vào trang web đó, từ ngày add nick của những con người đó, từ ngày chơi nhiều hơn, và từ nhiều ngày lo chuyện thiên hạ….. Từ một con người trầm lặng nhưng có niềm vui hàng ngày, giờ đây, con người trong tôi là gì? Tôi là ai? Là một người lắm mồm, suốt ngày nói, suốt ngày chơi, suốt ngày tìm kiếm những thứ được coi là vô bổ trong mắt người lớn.

Tôi là ai? Không còn là người ít nói, không còn là người được tín nhiệm, không còn là người nói những câu có trọng tâm. Thực sự, tôi không còn là tôi của ba năm trước nữa, hay đơn giản là của nửa năm trước.

Tại sao lại như vậy?

Đâu rồi những tháng ngày học là niềm vui, đơn giản nhưng thật vui khi được học?

Đâu rồi những tháng ngày cố gắng làm việc chăm chỉ để được sử dụng máy tính vào tối thứ bảy?

Đâu rồi những tháng ngày sống đơn giản, nghĩ đơn giản và nhẹ nhàng?

Tôi đang lớn lên, hay tôi đang bắt đầu bị ngu dần đi, bởi những câu chuyện, những sự việc không phải là việc của mình, không phải công việc của mình?

Chơi nhiều với những người bạn lạ, ở trên mạng, ở mọi miền ngõ ngách của thế giới, biết được nhiều điều mới lạ là tốt, nhưng có phải là biết nhiều quá thì là không tốt, đúng không?

Chẳng thể nào rơi được một giọt cho nỗi buồn này. Chẳng thể nào mà cười nổi ngay tại lúc này cho những điều đang diễn ra. Đơn giản là tôi đang buồn, vì một người.

Thật là nực cười, người đó là gì đối với mình? Chẳng là gì cả, chỉ là bạn bè thôi! Đúng, chỉ là bạn bè thôi.

Một câu nói có thể phá hỏng tình bạn thì tình bạn đó không đáng để mình bận tâm. Đúng, không đáng gì cả, vì đó chỉ là bạn thôi, bạn đó còn không nặng đến mức mình phải bận tâm đến cơ.

Bạn thực sự của mình có nhiều ở ngoài đời sống đây này, chỉ là một người trên mạng thì có cái gì mà làm mình bận tâm cơ chứ.

Tôi đã mất đi một người bạn trên mạng sống ở gần tôi như thế cũng không làm tôi bận tâm thì bạn ở xa như vậy cũng không thể làm tôi bận tâm được nhé. Chào thân ái bạn trên mạng ạ!

Với bốn tháng tôi quen bạn, thì chẳng có cái gì mà tôi có thể giữ lại nhé, ngay cả những thứ tôi chat với bạn trên yahoo. Thời gian quá ít để bạn biết hết về tôi và quá đủ để tôi biết bạn như thế nào, cho dù bạn có ở trên mạng, khác xa với ngoài đời đến mức độ nào.

Quá nực cười khi mà tôi lại buồn vì bạn, vì bạn không đủ sức làm cho tôi phải suy nghĩ. Vậy nên bạn ạ, khi mà bạn đã không muốn chơi với tôi rồi, thì tôi cũng không có hơi sức đâu mà níu bạn lại, làm đủ các thứ trò để bạn hết giận và chơi lại với tôi. Tôi xin lỗi, nếu bạn không nói câu đó với tôi, với giọng điệu đó, thì có khi tôi vẫn còn nghĩ xem làm thế nào cho bạn vui trở lại. Bạn không thích tôi nữa, vậy bạn đi đi nhé, đi bình an, đi mạnh giỏi, đừng có thỉnh thoảng quay lại hỏi tôi những thứ vặt vãnh. Tôi xin lỗi vì đã làm bạn với bạn.

Nhân tiện nói ở đây luôn, còn một người nữa, nếu anh có đọc được những dòng này thì xin anh nhớ rằng, tôi là Linh, tôi không phải là người mà anh thích thì gọi, không thích thì đá bay mất đi nhé. Tôi không phải là cái chỗ cho anh than thở chuyện ngày xưa, tôi không có thừa thời gian để nghe anh nói này nói nọ, giải quyết chuyện buồn của anh, tôi còn nhiều thứ cần quan tâm hơn, dù tôi có thừa thời gian thì thời gian đó là tôi dùng để tiêu khiển cho tôi, chứ không phải là ngồi chơi ngồi nói chuyện với anh. Tôi xin lỗi vì đã cho anh sờ vào cái điện thoại của tôi vào cái ngày hôm đó. Ba năm tôi đi lễ là để giải tỏa áp lực chứ không phải là để gặp anh, anh hiểu chứ. Vẻ ngoài của anh có thể bắt mặt thật đấy, nhưng với tôi thì đó là ấn tượng đầu thôi, nó đã phai nhạt và đến giờ phút này tôi còn không nhớ nổi mặt anh trông như thế nào cơ. Vậy nên anh cũng tránh xa tôi ra, đừng có mà gọi tôi lúc chán đời, tôi không có rảnh.

Cả chị nữa, chị nghĩ chị là ai mà có quyền mắng tôi, tôi là người dưng đấy, vâng tôi quá dưng đối với chị, tôi chẳng thừa hơi đi mà gọi hàng chục cuộc điện thoại cho chị để rồi nói chị đùa hay tôi không tin cả nhé. Tôi rảnh đến thế sao. Phải, tôi lắm chữ đấy, tôi học nhiều đấy, chị thích chị lôi cái nghề của tôi ra mà chỉ trích đấy à, tôi chưa ra trường, tôi chưa đi làm, tôi là sinh viên, gán cho tôi cái mác nghê đấy là chị đã sỉ nhục cả một bộ phận người Việt nam đang làm cái nghề đó đấy chị ạ. Chị nói thì chị phải nghĩ. Tôi nghĩ nhiều rồi, tôi không thể chịu được khi chị nói những câu như thế với tôi cả, chị có làm sao tôi có biết chỗ tôi cũng không đi, vì sao à, vì tôi là người dưng cơ mà, dưng lắm ý. Tôi xin lỗi vì đã kết bạn với chị, tôi xin lỗi là đã để chị sống đến ngày gặp cái bản mặt của tôi. Tôi sẽ nghe theo đúng lời của mẹ chị, là tránh xa cái thể loại người như tôi.

Thật là bực mình quá đi, ai muốn làm bạn với tôi, xin hãy suy nghĩ cho kỹ, tôi không phải là một người dễ chơi.

Như yêu cầu của cái hình trên, Linh bt sẽ đột phá, trở lại một phần con người trước, và trở nên mới mẻ hơn, để cho những người khinh thường tôi phải trố mắt lên, phải thốt lên rằng tôi khó chơi đến độ nào. Nhớ đó, những người ghét tôi!!!!!!!!!!!!!!!!!

 

 

 

Hầy, xả được cái lũ này thật là nhẹ cả người. Linh bt sẽ cực yêu đời sau bốn tháng lầm đường lạc lối, sao cứ phải xoắn mình vào những thứ mơ hồ cơ chứ, còn nhiều thứ ở ngoài kia đang chờ Linh bt kia mà. Còn nữa, những tháng ngày tươi mới cũng những người độc thân vui vẻ sắp đến rồi. Trước đó là một cuộc vượt ngược dòng ngoạn mục nữa.

kakakaka, còn lắm chuyện chờ Linh nt lắm à nha. há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há =]]]]]]]]]]]]

P/s:

1.Linh bt đang chờ một mùa hè cực xóa với Lục thanh dự đó nhá, mày ơi, thi cho tốt còn nghỉ hè nữaaaaaaaaaaaa.

2.Em cần một công việc mùa hè, cho em làm thư ký của ss đi ss Zeussssssssssssssss.

3.Tôi và cô cần có một cuộc nói chuyện nghiêm túc cô lotus ạaaaaaaaaaaa.

4.Ăn chơi với đại gia nàooooooooooooo.

5.Cần đi vào nếp sống văn mình theo lời ss Zeus, để đón một người bạn từ Vinh ra, thím keoooooo, tôi đang chờ thímmmmmmmm.

6.Cần mạnh mẽ hơn trong những việc chấm dứt, đang có (vài) người vẫn giữ thói quen gọi lúc buồn :-<.

7.Đi ngủ thôiiiiiiii, cho tinh thần thỏa mái nàoooooooo, yề ề ề ề ề ề ề ~

Nhật ký ăn chơi 31 ngày tháng Ba-cont. and end!!!!!!!!!!!!!!

Thực ra có mấy lần muốn viết tiếp câu chuyện ăn chơi đầy vui tươi cho những ngày nằm dài ở nhà đấy, nhưng mà nằm nhiều quá nên cái gì cũng lười, thành ra chẳng viết được gì nhiều. Tổng kết lại là viết được mười hai ngày đầu tháng Ba rồi, coi như là tạm ổn nửa tháng ăn chơi đầu. Ấn tượng nhất trong nửa cuối tháng Ba đó là vụ bạn bị thu lap vì tội nhịn ăn, làm mặt mũi hốc hác và xám xịt lại. Đau thương lắm vì ăn kiêng có lý do khó nói. Chậc, dù ăn kiêng thành công nhưng không áp dụng cho việc đi học được rồi, dù đã thành công nhưng phải trì hoãn lại thôi. Đau hết cả đầu.

Tổng kết lại chút nhỉ.

1.Ăn    

Nửa tháng đầu là ăn uống lanh tanh bành lên. Với đủ các thể loại ăn vặt thương hạng, sau một tuần bạn đã trở thành con heo chính hiệu. Sau khi nhận được tin sốc, bạn bắt đầu ăn kiêng. Với thực đơn nghiêm ngặt do chị Vượng đưa ra và bạn thực hiện được một nửa nhưng cũng giảm cân hiệu quả. Kết quả là sau hai tuần rưỡi, khuôn mặt gầy hẳn đi, người cũng gầy tong teo cộng thêm cái dạ dày mới ăn có chút xíu đã no căng. Mật ong có hiệu quả phết đó. Cộng thêm việc tự bỏ cả đống xiền mua hoa quả về gặm nhấm, đặc biệt là cà chua và củ đậu. Chẹp, lại thèm rồi. Nhưng mờ sau khi giảm được cân xong lại phải tăng cân. Đi học rồi, không tăng thì làm sao mà chịu được chứ. Kết quả của việc giảm cân quá mức là ngày đầu tiên đi học suýt quỵ khi chạy vài sô đây =.=”

2.Uống     Uống đi kèm với ăn này nhưng mà trong một tuần ăn bừa bãi, bạn uống ít nước lắm. Sau, lúc ăn kieng, trung thành với nước lọc và mật ong. Đến độ cứ có cảm giác người trương đến nơi vì quá nhiều nước í =.=.

3. Ngủ

Vì là được nghỉ cả tháng mà, nên mục tiêu của bạn là ăn chơi hết mình. Thế là thức đêm ngủ ngày, có hôm còn cày xuyên ngày luôn. Nghĩ lại cũng thật sợ, chơi nhiều như vậy mà vẫn đảm bảo ngủ đủ 8 tiếng mà không thiếu một giây. Chậc, đúng là cái sự ăn ngủ. Nhưng mà sau một thời gian dài hơn ngắn mà ngắn hơn dài, bạn phải điều chỉnh lại rồi, cộng thêm việc ăn kiêng, muốn cho cái vòng 2 nó bé xíu lại thì không được thức khuya, phải ngủ sớm. Sau cũng thực hiện được, khó lắm í >”<.  Cơ mà, đến hôm chủ nhật cuối cùng của tháng, bị thu lap, uốt ức trào dâng, phải đi ngủ sớm từ 11h, không thể chịu đưng được =”= nhưng mà được cái hôm sau dậy sớm hẳn. Không biết nên cười hay nên mếu :(.

4.Chơi

Chẹp, mèo đáng yêu quá xá~

Có ăn thì phải có chơi đúng hem. Mở đầu cho cuộc chơi tháng Ba đó là off hội Mật ngữ 12 chòm sao vào ngày 4/3. Đầu tiên là cafe rồi ăn pizza rồi karaoke. Những anh tài dần ló mặt trong buổi kara. Vui thì có vui nhưng mà hơi bị tiêu cực một tí. Cuộc chơi thứ hai đó là tấn công nhà ss Zeus vào ngày 18/3. ss Zeus cho ăn ngao cay với nem rán trong thời kỳ ăn kiêng, kết quả là tối đó ngứa mồm lại ăn tiếp. Tổng kết quả là ăn quá độ phải nhịn nguyên ngày hôm sau TT_______________TT. Ôi cái sự ăn kiêng của tôi. Cuộc chơi thứ ba và cũng là kết thúc chuỗi ngày ăn ngủ vô công rồi nghề của bạn đó là buổi mini-offline của ss Zeus ở Diệp Hoa trà. Hôm đó có nhiều chị lớn lắm í, bàn luận về những vấn đề cao siêu, nghe mà ong hết cả đầu. Cứ tưởng mình mới đi vòng quanh thế giới một lượt í. Chẳng biết gì cả, thế là ngồi tự kỷ một mình một góc với Lotus. Sau Lotus phải về sớm nên hơi bị buồn nhá. Sao cô lại có thể vứt tôi lại một mình như thế chứ >”<. À quên, buổi off kia chỉ là chấm dứt cuộc đi chơi cho các bạn trên mạng của bạn, còn chính thức chơi hết tháng đó là vào ngày Trái đất kìa, 30/3 đi cafe với chị linh và bé Cá ngố ở gần Bách khoa. Trước đó là đi ăn với nhà cô Thủy, sau đó là đi chơi với hai anh ở cơ quan mẹ. Đi xem phim rồi pizza rồi sữa chua ở Hàng Than, sau đó là lượn vài vòng qua Hồ Tây và lăng Bác. Chậc, hết cả xăng nhưng mà vui. Xong rồi, chẳng còn gì làm nữa rồi.

Thế là hết chuỗi ngày ăn chơi của bạn rồi. Đi học rồi, vào học là kiểm tra.

aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

Kỳ này không tự tin môn nào cả. Sợ quá đi mất. Đến lúc học rồi đây, không được chơi nữa, không được onl nữa, phải cai net thôi >”<.

The.end!

Một tuần hay ho+Nhật ký ăn kiêng-ver3

Tuần này, ngắn gọn mà nói, một chữ thôi: Điên! Còn dài dòng, thì bạn hãy xem phần dưới đây.

Bắt đầu tuần mới khi bình minh lúc 9h. Bình thường rồi đó. Thứ hai là ngày vừa bận vừa không, nói chung là lung tung lắm. Sáng trưa chiều chơi chán chê mê mỏi trên mạng rồi đến 17h chạy hùng hục đi dạy thêm, vội vội vàng vàng chạy về nhà lúc 19h để tiếp ca thứ hai, không kịp ăn cơm. Nửa tiếng sau mới lủi thủi xuống nhà ăn cơm và dọn dẹp, mất gần một tiếng @_@ Lên nhà, tra bài, soát lỗi, cho học sinh nghỉ và nằm vật ra giường vì mệt. Nằm một lúc thấy thoải mái rồi thì bắt đầu onl lap, hờ hờ hờ. Cái sự này thì không có gì có thể cản trở bạn Linh bt cả.

Ôi cái sự đời, nó chẳng bao giờ để cho mình yên cả, đang mải mê lướt nét thì ss Zeus cho một câu: em đi thi model đi, mình ừ một cái thế là thành chuyện. Và lúc đấy là rạng sáng ngày thứ ba. Chán quá không có gì làm, lên ione chơi xem có gì hay ho không, thì đọc được cái type về Việt nam next top model năm 2012. Mình chết ngất luôn, hốt hoảng vào trang chủ của nó để xem như thế nào. Bấn loạn rồi đây. Cả tối cứ quanh quẩn với cái vấn đề này, mình cần giải tỏa, không thì bí bách không chịu được ý. May mà ss Zeus lên kịp lúc, thế là mình xả, cả hai chị em ngồi ôm nhau khóc, huhuhu TT__________________________________________TT, cái mặt mình lúc đấy chẳng khác gì thế này này.

Sang thứ tư, tỉnh dậy với trạng thái mê mệt vì ủ rũ và mỏi T_T,  nhận được tin báo là nghỉ dạy chiều nay, thế là sung sướng rồi, mất dạy rồi. Onl thoải mái, phè phỡn~ Và khi màn đêm buông xuống là lúc bạn Linh đưa ra một quyết định mang tính lịch sử. Bạn Linh bt đã gửi đi một thông điệp mà dẫn đến cái việc ăn kiêng đi, huhuhuhu. Nhìn hình các em xinh tươi mà bạn tự kỷ quá đi mất thôi. Tại sao lại có thể như thế chứ. Đi ngủ muộn xừ nó vì cái việc làm kia đấy =..=

Sang thứ năm, ngồi chơi ư, không có chuyện đó đâu nha. Bạn Linh xác định được cái việc làm kia rồi nên bạn bắt tay vào công cuộc ăn kiêng. Tối hôm qua đã tham khảo ý kiến của chị Vượng, lên lịch ăn kiêng cụ thể rồi.  Đến tối, đang ôm cái bụng lêu òng ọc vì đói thì nhận được tin là Rain sẽ đến Hà nội. o_O Cái gì chứ, sao lại có thể như thế chứ, bạn không tin. Rain đang ở trong quân đội cơ mà , sao lại có thể đến Hà nội hát được cơ chứ, tham gia cái trò khỉ gì cơ chứ, sao lại thế chứ, aaaaaaaaaaaaaaaaaaaa bấn loạn quá đi mất thôi, chết mất thôi >___________________________________________________< Rồi cũng ôm cái bụng kẹp lép với cái tin thất thiệt đấy đi ngủ. @_@

Sang thứ sáu,  vẫn cứ như thế cho đến tối. Trời ơi, tại sao các tin sốc cứ đúng lịch lại bung ra thế kia. Rain sang Việt nam thật rồi, huhuhu, anh ý ở từ nagyf 17/3 đến 23 tháng 3 kìa, làm sao bây giờ, làm sao mà mình đi được bây giờ? Không biết đâu, huhuhuhu, đến chết mất thôi, mơ ước một đời của mình, tại sao gần ngay trước mặt lại xa tận chân trời thế kia TT________________TT Không thể như thế được, phải tìm cách đi cho bằng được mới được, nhưng mà làm thế nào đây cơ chứ. Quần quại và đau đớn vì: lần này Rain đến Hà nội theo kỷ niệm hợp tác hai mươi năm quan hệ hữu nghị Việt-Hàn. Ôi rầu rồi, tại sao lại có thể như thế chứ !____!.

Sang thứ bảy, sáng sớm mẹ đã hạ lệnh là có khách nên phải dọn dẹp nhà cửa. Vâng, khách nào mà quan trọng đến độ huy động toàn bộ sức người sức của của bạn Linh bt để dọn dẹp chứ. Bạn dọn dẹp trong đau đớn, tủi khổ vì đói T__T, đói lắm í, cái việc này tốn kalo kinh quá đi mất. Sau khi dọn dẹp xong cũng là lúc bạn nấu cơm xong, ôi tôi mệt~, bạn lết lên phòng nằm xuống giường được vài phút thì mẹ về, ôi tôi mệt~, bạn lại lết xuống nhà. Rồi bạn ngủ cả chiều trong khi mẹ và khách của mẹ nói chuyện, chẳng biết gì cả mà bạn đã lên kế hoạch là đi mua bột và vài thứ phụ liệu về làm cánh rồi mà, tại sao lại có thể ngủ quên được cơ chứ =.=. Tối đến, lại onl, vì hôm sau qua nhà ss Zeus chơi mà, nên bàn với ss ăn cái gì. Chậc, toàn món mình phải kiêng ăn như thế này =.= buồn ghê gớm í. Lại còn đói nữa chứ, lại còn mò mấy trang làm bánh nữa chứ ọ_________ọ. Đúng là cái số mà, cứ khi nào mà ko được ăn cái gì là nó hiện lên cả đống thức ăn í, muốn ăn kinh khủng >”<.

Sáng chủ nhật đáng nhẽ phải dậy sớm để làm đồ ăn nhưng mà nghĩ là sớm quá nên ngủ tiếp. Mở mắt lần thứ hai là 8h30, vội vàng bật dậy chuẩn bị đồ qua nhà ss Zeus. Em xin lỗi ss T___T, em chỉ làm được có bimbim mang qua cho ss ăn vặt thôi, em muốn làm bánh nữa cơ nhưung mà không kịp, em sẽ đền bù sau. Vội vàng làm bimbim, đến 11h hơn mới ra được khỏi nhà, còn bị mẹ nói cho là sao không nấu cơm đi nữa chứ. Mẹ không ăn, con không ăn, em về muộn chắc chắn là chỉ lấy cơm trộn cho chó với mèo thì con nấu cơm làm gì chứ. Buồn.

Qua nhà ss Zeus là gần 12h, được chị Oanh ném cho chìa khóa xuống rồi tự mình đi lên. Mình đã được thằng cấp đến mức tự động đóng mở cửa rồi cơ đây. Sung sướng kinh người. Lên nhà, ss Zeus vẫn còn đang ngủ. Leo lên giường chơi với ss Zeus, rồi ngồi buôn đến gần 14h30 mới đi chợ, và hơn 15h mình có bữa ăn trưa đậm chết đạm và chất béo ở nhà ss Zeus. Có ba món, chị Oanh nấu canh rau ngót với thịt băm, mình rán nem ngọt và ss Zeus làm ngao cay.  Đi tong cái việc căn kiêng của mình rồi. Ăn một bữa này là bao nhiêu công ăn kiêng mấy ngày trước đổ sông đổ biển hết. Hy sinh thôi, ăn! Làm sao mình có thể như thế được chứ, sao lại có thể vì ăn mà trở nên như thế, đúng là miếng ăn là miếng nhục mà. Nhưng, ở trên đời này, sướng nhất là gì? Đấy là được ăn ngon mặc đẹp. Thấy chưa, ăn được xếp trên cả mặc nhé, tức là ăn rất quan trọng, ăn ngon là sướng nhất trên đời này rồi đấy.

Ngao cay giàu đạm, mình nghe ở đâu hình như là ăn kiêng nên ăn nhiều đạm, bớt protein, thế nên ăn! Nem chua thì rán với dầu mỡ nên chắc chắn là béo rồi, không tốt cho cái việc ăn kiêng của mình rồi, nhưng mình ăn ít, ăn với cơm, với lại đây là ăn trưa nên chắc không sao đâu nhỉ, thế nên ăn! Cơm với canh rau ngót thì lại càng tốt cho việc ăn kiêng của mình. Ss Zeus nới là rau ngót lành và mát nên ăn tốt cho sức khỏe, thế nên ăn! Vậy là bữa cơm này nên ăn rồi, hờ hờ hờ. Tội gì mình không ăn chứ, sang nhà Zeus không thể ôm bụng đói đi về được.

Sau khi ăn xong thì cả ba chị em nằm lăn lộn trên giường của chị Oanh buôn chuyện. Đúng là không có từ nào có thể miêu tả được cuộc nói chuyện của ba đứa. Nói nhiều đến độ bất chợt nhìn màn hình máy tính của chị Oanh mới biết là 17h11, lúc đó bạn chị Oanh gọi đi chơi nên bắt đầu giải tán thôi. Tiết lộ cho mọi người biết nhớ, ss Zeus với chị Oanh đang có vụ cá cược lớn nhất lịch sử cuộc đời ss Zeus, thế nên là chị em mình có bạn nam nào ưu tú giới thiệu cho ss Zeus đi nhé, cho ss thoát khỏi cái cảnh hiện nay =)). Thế là xong cái phần chim lợn của em rồi ss nhớ.

Mình ra khỏi nhà ss Zeus là hơn 18h. Trong đầu nghĩ là ghé qua nhà hát lớn trước rồi ghé qua Hàng Buồm mua bột. Thế mà lúc đi thì lại là đi mua axeton, rồi qua Hàng buồm rồi qua Nhà hát Lớn rồi lại ghé qua Hàng Buồm (tha cho bạn vì sự lòng vòng vì bạn không tìm được thứ cần mua). Về nhà là lúc 19h25, may mà về trước mẹ, nhưng vẫn bị mắng về vài thứ lặt vặt.

Và rồi bạn ngồi onl cho đến tận bây giờ, ngồi viết những dòng này. Biết sẽ bị vài người mắng nhưng cảm xúc thì không thể giấu được. Vậy nên những ai đang có ý định mắng em, xin hãy tha thứ cho em nốt lần này. Em xin hứa lần sau không tái phạm nữa ạ *khoanh tay+cúi đầu*.

 

Bây giờ là giờ đi ngủ của bạn Linh :D

Nhật ký ăn kiêng-ver2

Bún thang!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Đã bao lâu rồi mình chưa được ăn nhỉ? Lần đầu làm là bạn Hiệp đòi ăn, thế là cả lũ kéo nhau về nhà mình hù hụi làm, mỗi đứa được một bát, chả biết no hay không mà chiều còn rủ nhau mỗi đứa đi làm bát miến trộn nữa, bla bla…  Để cái hình nhìn mà thèm quá đi, huhuhu, đời tôi bao giờ mới được ăn ngon trở lại đây TT___TT

Ôi thời huy hoàng nay còn đâu, huhuh TT________________TT. Tại sao mình lại có quyết định ăn kiêng cơ chứ? Vì tương lai tươi sáng của bạn Linh chứ còn sao nữa. Vâng, thế là bạn Linh đã xong ngày thứ hai ăn kiêng. Liệt kê này, sáng ăn bát mỳ chũ không phải mỳ tôm nha, trưa ăn 1 bát cơm với rau, tối ăn nửa bát cơm với rau. Ăn và ăn, vì không ăn thì mẹ sẽ sát T___T, buồn lắm.

Sau khi ăn sáng xong thì mình bắt đầu dọn dẹp nhà cửa vì có lệnh trên báo xuống là chiều nay nhà có khách. Đặc biệt không, không phải ai mẹ mình cũng xếp vào danh sách “Khách” và bắt mình dọn nhà đón như vầy đâu à nha. Mất hơn hai tiếng vừa dọn vừa nấu cơm. Mệt. Thế mà mình cũng nghĩ được lắm thứ, trong đó có việc mình ăn kiêng là đúng hay sai, có phù hợp hay không.

Ăn kiêng với mình là xa xỉ, quá xa xỉ là đằng khác, chỉ có những người quá giàu không có việc gì làm mới phải ăn kiêng, trừ ca sĩ diễn viên và người mẫu. Vậy tại sao mình lại phải ăn kiêng. Từ trước tới nay, ăn là một thứ vui của mình và mình tự hào là càng ăn thì càng gầy. Dạo này ở nhà nhiều, hay onl đêm nên sinh ra cái thú ăn vặt nửa đêm nữa chứ, đúng là hại người mà, đáng sợ lắm í.

Ăn kiêng rất chi là khổ sở vì không được ăn những thứ mình thích T__T. Mình đã nhịn rất nhiều món rồi đấy, còn bây giờ thì đang đói đây, không được ăn nữa TT____TT. Sao lại thế cơ chứ. Có lúc nghĩ là hãy bỏ cuộc đi, tội gì mà nắt mình làm thứ mình không muốn như thế. Nhưng rồi lại nghĩ, vì cái trò kia mà mình ăn kiêng mà, chưa thấy cái gì mà đã bỏ cuộc là sao. Rồi lại nghĩ, vớ vẩn quá đi, có ối đứa như thế liệu có lọt được vào cái vòng cuối không, tốn sức quá rồi đấy. Đúng, có ối đứa tốt hơn mình mà, chắc gì mình đã làm được cái trò gì chứ. Sau lại nghĩ, coi đây là trò chơi cũng được mà, là một cơ hội cho mình thể hiện bản thân với xã hội với mọi người một chút có làm sao đâu. Ừ, lại đúng rồi, mình muốn cho mọi người thấy mình cũng làm được nhiều việc nhé. Thế quái nào mình lại ăn kiêng chứ, cái trò kia lắm thị phi, nhìn cái là biết rồi mà còn tham gia. Tốn có vài ba nghìn thôi mà, tham gia một lần cho biết, biết thôi, rồi biết đường mà tránh cho vài lần sau.

Thế là cái lý cuối cùng đã chiến thắng, bạn tiếp tục đi trên con đường mang tên ăn kiêng. Biết là khó khăn nhưng thử một lần cho biết, tại sao lại không nhỉ.

VÌ TƯƠNG LAI TƯƠI SÁNG CỦA BẠN LINH!!! Cố lên!

Nhật ký ăn kiêng-ver1

Hâm hố rồi đây. 

Sự tình có kể ra cũng dài dằng dặc mà cũng ngắn cụt ngủn. Nói chung là bạn Linh đã phải dùng đến biện pháp ăn kiêng, cái việc mà từ trước tới nay bạn rất chi là ghét. Chẳng lẽ sẽ có lúc bạn  Linh bt sẽ làm tóc xoăn và nhuộm????? Không!!!!!!!!!!!!!!!!! Cơ mà có làm xoăn là bạn muốn bồng bềnh nhẹ nhàng với màu nâu hạt dẻ, hớ hớ hớ. Cơ mà, nếu bạn Linh có làm xoăn thì phải là xù mỳ và màu đỏ!

Ăn kiêng-diet, nó là gì? (Không tìm thấy định nghĩa cụ thể trên google =.=) Theo bạn Linh bt được biết thì ăn kiêng là thực hiện một chế độ ăn ít kcalo, nhằm mục đích giảm cân, giảm số đo các vòng, đặc biệt là vòng hai, cái vòng mà nhiều người lo, đặc biệt là phụ nữ. Và, đặc biệt hơn là bạn Linh bt đang rất chi là buồn rầu, vì chỉ có một tuần ngồi nhà ăn nóng nằm nóng thôi mà nó đã trương lên kinh dị như vầy, huhuhuhuhu, tủi thân ghê gớm.

Trước khi có cái ý định ăn kiêng này, bạn Linh đã ăn uống vô cùng là vô cùng là vô cùng ba trấm, thế nên nhật ký này là động lực cho bạn Linh đi đến dáng chuẩn của người mẫu. Quyết tâm!

Đã mấy đêm, à quên, mấy bữa tối bạn Linh chỉ ăn có nửa bát cơm với rau, huhuhu, khổ thân bạn Linh chưa !_______________!

Tối hôm qua, lên cơn thần kinh nhẹ, bạn Linh quyết tâm bắt đầu ăn kiêng. Dọn dẹp đống bánh kẹo mà bạn Linh đã chất từ mọi nguồn, mọi ngày. Sao mà lại nhiều như vậy. Có hộp bánh ngon ơi là ngon, tiếc lắm :(, không nỡ đâu….. Thôi thì đành cho vào mồm trước đã, rồi sau sẽ tính, huhuhu :((

Bước một là bữa tối ăn dưới nửa bát cơm và rau, may mà mẹ không chú ý chứ không thì bạn đi đứt rồi. Sau đó cầm cái vòng lên nhà bắt đầu lắc. Haiz, rõ chán nớ *lắc* bạn lắc trái, bạn lắc phải, bạn lắc không cho nó trôi~ Òa, được gần 5 phút nhá, không rơi nhá.

Chán lắc bạn quay ra tìm cách phương pháp ăn kiêng, tập thể dục. May có chị Vượng onl để mà hỏi thăm, không thì cứ ngày một bữa với rau và tập thể dục thôi. Chị Vượng bảo là, uống nước mật ong đi, nhịn ăn thoải mái, tha hồ mà giảm cân. Mật ong :| là thức mình ghét, chẳng có vị gì cả, chán lắm. Thế mà chị Vượng nói sao mà mình chịu uống rồi. Hừm, vì tương lai con nai, ạch, tương lai tươi sáng của bạn Linh, uống vậy. 17h chị Vượng cấm mình ăn để 18h uống mật ong, giờ ăn cơm của nhà mình đấy, hớ hớ. Hôm nay mẹ đi tập yoga nên chắc chắn là uống được, trốn ăn cơm được rồi, nhưng mà ngày mai thì sao ọ__________ọ. Thôi, cứ xong ngày hôm nay đã, mai tính sau.

Chậc, nhìn cái ảnh trên cái bụng nó lại réo. Sáng nay dậy có ăn bát mỹ chũ, là bữa sáng cộng bữa trưa luôn đó. Cũng không thấy đói lắm, đúng là…không làm cái gì thì mỡ nó tích lại dồn xuống cái chỗ đẹp nhất của mình mà. Mấy cái cục mỡ nó tị mình đây mà, sao mà nó nỡ dìm bạn Linh xinh tươi này chứ, hức.

Bây giờ là 14h30, sắp đến giờ hoàng đạo rồi, ngậm cái mồm lại vậy.

VÌ TƯƠNG LAI TƯƠI SÁNG CỦA BẠN LINH BT~

Nhật ký ăn chơi 31 ngày tháng Ba-ep6

Ngày nào cũng  xoắn hết cả não vào để nghĩ là viết sao cho hay. Đúng là cái đồ dở hơi, đồ lười, nước đến chân mới nhảy, có ngày chết chìm, lúc đấy mới sướng, há há há. Mình chửi mình nghe hay quá :)) Và mỗi lần lên cơn hâm là mình lại bật  River flows in you lên nghe, mình bị mê mẩn tiếng đàn của Sungha Jung rồi~.

*tiếp*

Ngày 11/3: chủ nhật.

Lại một chủ nhật nữa trôi qua với giờ ngủ nướng được đẩy đi xa hơn, 10h. Lần đàu tiên ngủ đến 10h mà vẫn thèm nằm tiếp, nhưng bị dựng dậy rồi thì cố nằm một chút nữa thôi. 10h30 xuống nhà xem có cái gì cần dọn dẹp. Một chậu bát đĩa to tướng của bữa sinh nhật hôm qua con em mình nó để lại =.=. Thấy món xôi chè mẹ mua cho, hâm nóng nó lên ăn, có 5k mà no phè. Bắt đầu công trình rửa bát, toàn là bánh kem thôi, kinh >”<. Rồi xào mì cho con em đi học về nó ăn, mình no quá nên chẳng làm thêm, để rồi hậu quả là đến chiều ôm bụng kêu òng ọc mà chẳng làm được gì.

12h mới làm xong các thứ mà mẹ bảo là 13h đi lễ, tính của mình là lề mề, làm cái gì cũng mân mê, thế nên là mặc quần áo trước ngồi đợi mẹ ngủ dậy là đi thôi, thế mà vẫn cứ cuống cả lên, haiz. Sau đó lên taxi xuống chùa làm lễ. Hôm nay mẹ đi hầu lễ, mình ngồi bên cạnh làm chân sai vặt, gấp quần áo, bê đồ, phân lộc…..Công việc này làm một lần rồi nên không còn bỡ ngỡ nhưng mà cứ cuống lên í, rõ vui à. Ngồi hầu đến hơn 17h là xong, cũng là lúc mình sắp hết quần áo vào trong túi. Rồi được ăn cơm nhà chùa nhé. Có món xôi nếp cẩm ngon lắm, ăn với dừa thì tuyệt phải biết. Buổi sáng hình như nhà  chùa còn làm lễ cho nhà nào nữa nên mới  có nhiều đồ như vậy, nhưng mình chỉ ăn có 2 miếng xôi nếp cẩm với ngồi gặm nửa quả dừa thôi, thế là no.

Buổi tối có anh rể mang xe đến đón về nhà, trên xe mình cứ gật gà gạt gù í, buồn ngủ lắm *oáp*. Đang lim dim bỗng mẹ hỏi: “Mai đi học lúc nào?” Mơ mơ màng màng có biết trả lời thế nào đâu, thế là nói là con được nghỉ. Thôi xong rồi, thế là mẹ biết mình được nghỉ tháng này rồi, thế là tháng này phải là ô sin cao cấp không lương rồi.

Về nhà, nói là buồn ngủ, là phải đi ngủ ngay rồi mới onl đêm được, thế mà mình vẫn mở máy và ngồi đến tận 3h sáng. Sợ quá đi mất thôi, huhuhuhu TT_TT.

Ngày 12/3: thứ hai.

Lại một tuần mới. Tuần thứ hai ở nhà rồi, ngày mới mình chào bình mình bằng cách ngủ dậy lúc 10h30. Xuống nhà nấu cơm luôn, xong mới lên bật máy lên onl. Chán chê mê mỏi đến 14h12 thì leo lên giường ngủ đến 15h15, bật dậy luôn vì chiều tối còn phải đi dạy hai ca. Buồn ngủ lắm đó nhưng vì tương lai tươi sáng của mình, quyết tâm!!!!!!

Dạy xong ca thứ nhất 19h mới quắn đít về đến nhà chiến đấy với ca thứ hai, cho thằng em làm bài tập mới xuống ăn cơm, dọn dẹp. Mán ạ, một tiếng đồng hồ với ba bài tập mà nó làm khong xong. Mình hơi ức thôi, vì có net nên mình không có ý kiến gì với nó. Kiểm tra thấy đúng hết rồi thì cho nó làm bài tập thêm, lần này là mười bài nhớ, nó cũng mò hơn một tiếng đồng hồ. Mình mải chơi nên quên béng mất nó, tội lỗi quá T_T. Nó về lúc 21h12, hợ =,= thật là, càng ngày càng bê tha. Sau đó là chuỗi thời gian rong chơi trên mạng, há há há. Lúc 1h bạn UK nhắn tin trên yahoo là không onl được nên mình cũng out yahoo luôn lúc đó. Chậc, cứ buồn ngủ hoài à, than buồn ngủ hoài à mà có đi ngủ luôn đâu, mà mình ngồi mình viết nhật ký đó. Đến tầm 3h mở yahoo ra thì bạn UK nhắn tin chúc ngủ ngon, thấy mát hết cả ruột, tỉnh hết cả ngủ :)).

Sau đó thì mình leo lên giường đi ngủ thôi, mình tắt máy luôn nhớ, ngoan chưa, không có chuyện cố kéo thêm đâu nhớ ;))

*to be continued*

Bonus: mình muốn được như thế này một lần, please~ TT_TT, chưa được hưởng cái cảm giác ngủ gật bên sách vở vì buồn ngủ là mình trèo lên giường ngay, huhuhu.

Nhật ký ăn chơi 31 ngày tháng Ba-ep5

Sau nhiều ngày ngồi nóng ăn bát to, mình đã mất hết khái niệm về thời gian, điển hình là hỏi ngày nghỉ bạn có đi học không, bây giờ là mấy giờ rồi để đi nấu cơm, ngẩng đầu lên nhin là 12h trưa =.,=.

*tiếp*

Ngày 9/3: thứ sáu.

*Bóp cằm. Mình đã làm gì nhỉ, chẳng nhớ nữa* Thời gian biểu của mình là ngủ đến 9h rồi dậy rồi onl rồi chơi rồi ăn rồi ngủ rồi làm đủ thứ trò cho hết ngày. Hình như là thế thôi nhỉ.

Thứ sáu, máu chưa chảy hết về tim nhưng tối hôm đó mình thấy hậm hực bực mình hết sức, như muốn phát điên lên í. Vật và vật vờ cả ngày ở nhà, muốn ra khỏi nhà lắm nhưng không có chỗ đi :((. Mình tự kỉ quá, chết mất thôi, huhuhuhu TT_TT. Ấy thế mà không ngủ sớm được nhé, vẫn cứ onl muộn đấy. nói chuyện với bạn UK xong rồi đi ngủ. Chết thật, ngủ sớm hơn bình thường thôi, mới có 3h30 lên giường thôi mà.

Ngày 10/3: thứ bảy.

Hôm nay là sinh nhật em gái mình đấy, phải đi chuẩn bị đồ cho nó. Sáng sớm mới ngủ, 7h bị mẹ dựng dậy gọi đi mua đồ cho sớm sửa, với ngon với rẻ. Nhưng, mình dậy mình ngồi mà chẳng biết phải làm gì. Thế nên là, đến 8h30 mình lại đắp chăn đi ngủ tiếp. Chậc, thiếu ngủ trầm trọng =,= Nhắm mắt vào và mở mắt ra, nhìn điện thoại là 11h. Bật dậy như gắn động cơ sau mông, chạy vội xuống nhà và con em mình đang ăn cơm. Biết nó ăn rồi thì mình lại chạy lên nhà chơi, hứ, rõ hâm í, làm mình lo nó không có cơm mà ăn.

14h thay quần áo bắt đầu cuộc chiến tìm kiếm kẹo bánh cho con em đây. Chạy vào Big C cứ ngỡ là sẽ mua được loại bột cần thiết về làm bánh cho nó, ai mà ngờ còn không có nổi bột mỳ Hoa vàng như ở ngoài chợ í, nhục >”<. Vào đấy mua được vài đồ làm món gà rán nhồi phô mai thôi, thêm được gói kẹo dẻo ăn như xốp í, tốn tiền, tốn xăng. Lượn qua chợ mua xoài, mua bị đắt rồi, may mà nó không quá chua, cũng giòn, hờ, lần đầu =.=. Sau là củ đậu, chọn bừa củ nào củ nấy đều có vấn đề, vẫn ăn được, may thế *phiu*. Về nhà vứt đồ vào nhà, bị mẹ mắng rồi, vì cái tội không đi mua cho sớm sủa, giờ chạy ngược chạy xuôi. Hức, không nói câu nào cả và mình lên xe phóng tiếp sang Chả cá mua bánh sinh nhật rồi vòng về Hàng Lược mua su kem. Kinh tế suy thoái, cái gì cũng đắt, nhưng mà bánh kem rẻ hơn mấy hàng Kinh Đô hay Hữu Nghị, đặc biệt là Hải Hà Kotobuki, đắt dã man con ngan >”<.

Xong rồi, phóng vù về nhà, trên đường về mình tiện mua hạt hướng dương. 4,5k một lạng, mình còn 20k, là được 4 lạng 2 hoa, nhưng mà mình tính thế quái nào bảo là 4 lạng 6, lúc đó cũng đã tính đi tính lại rồi sao mà vẫn nhầm được cơ chứ, thế này là lần sau vác mặt sang bên đó mua đồ là bị nói rồi =,=, chưa tìm được cách thoái thác :-<

Về đến nhà là mình chuẩn bị nấu cơm. Mình làm món gà rán mật ong và gà rán nhân phô mai. Con gà thì mình chặt cánh và đùi ra rán mật ong, phần lườn thì mình róc thịt ra làm món kia. Má ơi, tách thịt ra khỏi con gà lâu quá trời luôn. Rồi băm băm chặt chặt trộn trộn. Xong tất cả rồi, đặt chảo thôi, nhỏ lửa tất cả này, rồi lớn lửa tất cả này, hờ hờ hờ. Mình có tay nấu ăn phết. Cái món gà rán mật ong mọi lần là mẹ làm cho, xém ngang mình làm mà mẹ than là sao đen thế :(. Món này rán có cẩn thận mấy vẫn cứ bị bém chảo, buồn quá mà. Còn món gà rán nhân phô mai là lần đầu làm, hơi xém thật vì để nó vào chảo rán gà kia, hức, đen mất mấy phần TT_TT Được cái là mọi người khen ngon là tốt rồi, chấm thêm mayonnes nên càng ngon. Hờ hờ hờ, ta phục ta quá mà :))

Rầu, mình bầy mình dọn. Ai bảo là sinh nhật nó chứ, lụi củi rửa này, may mà có chị họ với thím sang giúp bày các thứ không thì không biết đến bao giờ mới xong việc. Bát đầu tiệc sinh nhật thôi nhỉ, toàn họ hàng, lần này em mình nó mơi thêm hai đứa bạn của nó, rồi anh hàng xóm học Bách Khoa với mấy đứa học thêm anh í cũng đến nhưng mà là tăng hai, tức là khi tàn tiệc với họ hàng rồi bạn mới đến, 22h o_O, mình chưa bao giờ đi chơi với bạn lúc 22h cả, nếu có thì lúc đấy đang trên đường đi chơi về thôi ;)) Sinh nhật là gì nào, đó là ngày tụ hội của các thành viên trong họ, là ngày các kỷ niệm thời bé tí xíu được đưa ra ánh sáng để “dìm hàng” chủ nhân bữa tiệc, tiếc là có bạn đến chơi nên không có cơ hội dìm con em mình xuống, nhưng mà mình đã nói ra được một câu mà mình cũng sững sờ :Mẹ ơi, em dẫn giai về nhà.” Thế là mất hết hình ảnh trong sáng và hiền lành của mình rồi. Thây kệ nó luôn, không quan tâm, mình là mình sống vì mình, mặc kệ ai nghĩ gì thì nghĩ.

Xong việc mình lết lên nhà, đúng nghĩa “lết” luôn nhớ @_@, toàn cơ đau mỏi, không nhấc chân lên được luôn. Nằm phịch ra giường một lúc cho đỡ mỏi là mình lại bật máy lên, với tâm thế sôi sục: mình nằm ra onl được mà, lap trong tư thế sẵn sàng chiến đấu với mình cả đem. Hà hà hà, vui quá đi mất, lên onl thấy đèn nhà mọi người sáng trưng, đúng là giờ hoàng đạo mà :)) Rồi sau đó….là chiến đấu đến hơn 3h sáng @_@.

Mình phục mình quá đi mất~

 

*to be continued*

nhật ký ăn chơi 31 ngày tháng Ba-ep4

Chài ài~ chán quá đi mất thôi =..=

Mình phải làm cái gì đó, phải làm cái gì đó thật hoành tráng, thật long trời lở đất may ra mới hết được chuỗi ngày nhàm chán này. Tại sao lại nghỉ lắm như thế này cơ chứ T_T

*tiếp*

Ngày 7/3: thứ tư.

Nếu đi học thì học có hai tiết thôi, nên dù có đi học hay không thì mình vẫn nghĩ học. Hức, từ lúc vào học kỳ hai đến giờ mình mới học được hai buổi thôi =,=. Mình đến chết mất thôi, môn gì chứ, sao lại khó đến thế này chứ, là môn chuyên đề của mình đấy, nhưng mà có ngấm được chữ nào vào đầu đâu cơ chứ. Buồn thối cả ruột, chẳng biết đến lúc thi cử thì làm ăn thế nào đây, huhu TT_TT.

Chẳng có gì đặc biệt trong ngày hôm nay ngoại trừ mình lười lướt net =.=. Mãi mới chẳng có tí cảm xúc với net thế mà wifi nó chạy vù vù thế này lại nổi hứng lên. Không có việc gì làm thì kiếm ra việc mà làm. Ngồi loay hoay với đủ thứ linh tinh mà đến giờ không nhớ là cái gì nữa, chỉ biết là mò vào kst.net down đủ các thể loại phim. Mấy lần trước là phim Nhật rồi phim Thái. lần thứ hai là phim Hàn, giờ mình nhảy qua phim Âu. Kho phim của kst nhiều thật đấy, lại toàn phim hay mới chết mình chứ, mới down về có hơn 33gb phim thôi mà =,=. Mò hơn tiếng đồng hồ soi đi soi lại xem có down thiếu phim nào mình muốn xem không. Haiza, nhiều ghê ta, torrent của mình chạy nhấp nha nhấp nhổm, nhìn vui mắt phết í.

Rồi, thế là hết chiều, chuẩn bị đi dạy con bé lớp 8. Hừm, nhóc này không thông minh, được cái chăm nên mình cũng không quá mệt mỏi. Tuần trước đi quên mang chìa khóa bị đứng ở ngoài cổng, trời lại còn mưa nữa chứ, lạnh nữa chứ, mình mặc có mỗi cái áo khoác mỏng nữa chứ, tủi thân quá đi mất, mũi sụt sịt như sắp khóc nhưng mà lôi điện thoại ra chơi cười đến chảy cả nước mắt kìa :)), Lần này vội, tìm mãi mà không thấy chìa khóa nhà đâu, chẳng lẽ lịch sử lặp lại @_@. Lại chạy lên tìm lần nữa, thật là…em í khuất bóng sau đống dây nhợ lằng nhằng của sạc điên thoại,tai nghe…., hờ hờ hờ , tìm được chìa khóa rồi là không phải đứng đường rồi :)).

Hừm, lại dạy về muộn, ăn uống qua loa rồi lên nhà onl lap. Ầy, quên mất, 20h ăn xong là bạn Linh chăm chỉ đi giặt quần áo nhé, bạn Linh hăng quá cho hết quần áo mùa đông ra giặt và hậu quả để lại là tay đỏ ửng cộng thêm ngày hôm sau trời lạnh không có quần áo mặc =..=. Đúng là cái số mà… Sau đấy mới ngồi onl máy, con bạn mình í, cứ chat với nhau là chửi ầm lên, gặp nhau thì hớn đến lắm chuyện, về nhà lại hớn với nhau, sao mà lắm chuyện thế không biết. Đúng là hai đứa hâm mà.

Rồi lại onl, rồi lại chơi chán chê đi mà vẫn không buồn ngủ. Onl muộn, nhận được mấy lời chúc 8-3 sớm của mấy người bạn. Cảm giác lạ. Không hiểu sao mình lại thèm đi ngủ sớm, leo lên giường là 1h 32. Ngủ thôi~ Cơ mà không ngủ được nên ngồi chat với bạn UK đến 6h luôn. Sau mẹ dậy mình mới tắt máy đi nằm giả vờ ngủ, ai dè một phát đến 11h trưa ngày hôm sau luôn =..=” Mình phục mình quá.

Ngày 8/3: thứ năm.

Nghỉ ở nhà rồi nên không lo đi học nữa.  Chứ cứ đến tầm 11h là lại nhảy ra nhiều việc, lúc ngẩng lên là gần 12h30, cuống cuồng lên đi học và lúc nào cũng vào muộn. Hôm nay không phải đi học này, ngủ dậy là 11h này, xuống nhà tưởng phải nấu cơm ai dè con em đi học về rồi, thế thì thôi, lên nhà chơi cho sướng, ngồi mân mê các thứ mãi mới tới 12h, thật là, lúc đi học thì làm không hét việc, lúc nghỉ rồi thì chẳng biết làm cái gì cả. Chán quá đi mắt thôi~ *hét lớn*.

Cơm nước xong xuôi mẹ nhắn tin bảo chiều nay qua Vincom Center Long biên xem phim 5D. Bảo với con em 13h30 đi nhé không bị muộn, rồi mình dọn dẹp phòng bếp đến sát 14h mới đi được. Đến nơi con em nó bảo là muộn 20 phút, ngồi chờ mẹ đến nửa tiếng đồng hồ, chẳng biết là có bõ công hay không nữa. Trong lúc chờ đợi mình lượn một vòng Vincom, mới mở mà, không đến nỗi đìu hiu như lần đi The Garden. Không có The Body shop như bên Vincom Bà Triệu, chỉ có The face shop thôi, lượn vào xem thì sắm được hai lọ sơn móng tay, ưng ý phết đó, coi như là quà mùng 8/3 mình tặng mình, hờ hờ hờ. Mua xong thì mẹ gọi lên phòng chiếu. Chạy luôn. Đoạn phim mình xem í có 12 phút thôi à, được thử cái cảm giác lao xuống biển có nước phun vào mặt í, rồi cái ghế nó lắc lư sướng người luôn, rồi có con rắn biển nó trườn ra, đứng ở trước mặt chi chực cạp vào mặt mình í, sợ mỗi đoạn đấy thôi, còn lại chẳng có gì hết. Hết phim. Xuống tầng 1 con em mình hỏi điện thoại của em đâu rồi chị ơi, biết thừa là rơi ở phòng chiếu mà. Nó lên trước rồi có người gọi mình lên xác nhận. Chán như con gián í, lên đến nơi mình đứng ngắm cái chú đang ngồi viết bản xác nhận khỉ gió gì í, hỏi mình là ai, mình bảo là chị, rồi ông chú cứ ngắc ngữ mãi không thốt ra được câu “Hai người là chị em”, bó tay =.,=. Hừm, làm việc thì chậm, mãi mới được về, mình ghét con em mình thế không biết, đểnh đoảng lắm í. Chán rồi phóng thẳng về nhà, chẳng có đi đâu hết nữa, hừ.

Về rồi mình lăn lên giường onl lap. Ngồi chơi thôi, lượn qua lượn lại được một lúc thì có bạn nhảy vào cầu cứu. Giải quyết xong thì xuống nấu cơm. Ở nhà rồi mà, phải chăm lên mới được, lâu rồi không đụng vào việc nấu cơm, cứ thế này thì mình bị lụi nghề mất, còn phải nấu vài cái tiệc nhỏ trong năm nay nữa.

19h, ngồi đợi thằng nhóc em lên học, cho nó làm bài tập, còn mình ngồi onl, chưa có ai sướng như mình cả :D

Hai đứa chơi thân trên mạng cũng onl, thế là lập bàn tròn. Hồi trước là bàn tròn trên facebook nhưng dạo này có vài việc riêng tư không dám bàn luận trên facebook nên mới phải mò lập skype cho riêng tư. Đúng là ở đâu cũng không an toàn hết í.

Bạn UK của mình, bạn í phải học bài mà, nên chỉ nói chuyện có chút thôi, đến tận 1-2h gì đó, sau mình invi cho bạn í học đấy, thấy mình biết nghĩ cho bạn í không ;)). Tự giác đi ngủ luôn vì hết người chơi với mình rồi mà. Mình ngoan mà.

Ngày 8/3 kết thúc thật đơn giản, chẳng có chút buồn bực vì không nhận được món quà nào. Đâu phải cứ được tặng quà là sướng đâu cơ chứ. Mình còn tự do. Mình phải biết hưởng thụ.

Bonus hình bộ móng tự sơn :D, cũng được đấy chứ nhỉ :))

ảnh của linh bt

*to be continued*

Nhật ký ăn chơi 31 ngày tháng Ba-ep3

Mình biết là các bạn chán rồi mà. Cơ mà mới có 4 ngày thôi mà, còn những 29 ngày nữa. Lâu lăc à, nên hôm nay bạn lại viết tiếp hai ngày nữa cho mọi người từ từ thưởng thức. Vậy là sẽ chỉ còn 27 ngày phải nghe bạn than thở nữa thôi. Yeah~ Cố lên nào các bạn trẻ.

*tiếp*

Ngày 5/3: thứ hai.

Thứ hai là ngày đầu tuần. Bé hứa cố gắng chăm ngoan~ Đi đến đâu cũng thấy mọi người chúc nhau đầu tuần/ tuần mới làm việc vui vẻ…

Ấy thế mà có con sâu lười nằm ườn trên giường đến 9h mới dậy. Hừ, có sao đây, bình thường cũng chẳng phải đi học, ngủ cho sướng chứ nhỉ ;)). Uốn éo trên giường chán chê cũng phải dậy, mò xuống nhà nấu cơm thì mẹ đã cắm cơm cho rồi, thế thôi, mình lại lên phòng chơi chán. Bật lap lên, cái gì cũng muốn làm nhưng chẳng biết làm cái gì cả, chán chưa @_@

Rồi xem phim này, biết bao là phim hay ho nhé. Ngủ đẫy giấc buổi chiều, tỉnh dậy vội đi dạy thêm, hai ca lận, đến 21h mới xong. Mệt thật. Sau đó đáng nhẽ ra sẽ là đêm đú đởn trên mạng của bạn, nhưng mà trời không chiều lòng người. Mất mạng a  TT^TT  lòng đau như cắt nước mắt đầm đìa, sao cho thỏa nỗi lòng này…hức (trích Hịch tướng sĩ). Đau lòng quá nên lại lôi phim ra xem. Lần này là Late Blossom. Buồn tê dại cả người, thẫn thờ khi xem xong phim, ngất ngưởng trên giường. Thế mà vẫn thức được đến 2h30 đấy, tài chưa.

Ngủ thôi í.

Ngày 6/3: thứ ba.

Nếu là đi học thì mình phải đi cả ngày đấy, oải lắm, nhưng mà nghỉ rồi thì lại thấy trống trải =,=. Bực mình vì không có mạng, rút xừ cái dây cắm ở wifi ra cắm luôn vào lap, mạng chạy vèo vèo, đúng là nẫu hết cả người =..=.

Chán chê rồi lại ngồi xem phim. Oài. Mao’s last dancer là bộ phim bạn chọn cho buổi chiều ngày hôm nay. Xem xong bạn phát cuồng với môn ballet này mất thôi.

Điên đảo và quay cuồng @_@.

Cơ mà chú hàng xóm gọi hỏi có mạng hay không làm bạn chột dạ phải lắp lại dây mạng vào wifi. Ơ, có mạng này. Vui thế, lại onl được rồi, hơ hơ.

Tối chat chán chê với con bạn. Quả là bạn tốt của mình mà, hai đứa cùng xem một bộ phim, cùng buồn, ôi rầu =,=. Sau đợi bạn UK lên onl mà không thấy, bạn buồn, bạn tự kỉ, bạn đi ngủ sớm luôn. Sớm của bạn là 2h…….@_@

*hét* Bao giờ mới chen được cái lịch học kín mít vào những giờ mải chơi của mình đây~ aaaaaaaaaaaaaaaaaaa ~

*to be continued*

Post Navigation