kieulinhdan

A cup of love-coffee…

Archive for the category “linh tinh”

Tâm sự vài ngày xa laptop

Học kỳ 1 năm thứ 3 đại học, với lý do là có chương trình học liên quan đến máy tính, mình đã xin được mẹ mua cho chiếc laptop. Đi học nhiều vẫn mang lap đi học được, coi như lap là một phần trong việc học của mình.

Tháng ba, trường tổ chức cho khối sư phạm đi thực tập. Vì không tham gia học khóa học nghiệp vụ sư phạm cộng thêm nửa lớp đi thực tập, thành ra những đứa còn lại được nghỉ cả một tháng trời. Nguyên tháng ba đó, ở nhà thôi, và chỉ có ngồi lướt net làm vài việc linh tinh cho qua ngày.

Laptop như trở thành người bạn suốt 21 ngày trong tháng Ba của mình. Nó giúp mình chơi, gặp gỡ bạn bè, bàn công việc linh tinh…. nhưng hình như mình đã quá sa đà. Thức đêm nhiều này. ngồi lap nhiều này, nhiều lúc thấy bí bách lắm, muốn đi chơi , muốn ra ngoài đường nhưng chẳng có nơi để đi. Và thế là lap giúp mình đi khắp nơi rồi.

Cộng thêm việc ăn kiêng, người gầy xọp hẳn đi. Thật là vừa vui vùa buồn mà.

Và thế là vào một đêm mát trời, trăng không thanh mà lộng gió, bạn Linh bt đang lướt nét vù vù cùng gió thì bỗng nhiên cửa phòng mở toang. Và sau đó là bạn Linh đắp chăn đi ngủ, ngậm ngùi để cho em lap đi ngủ cùng với mama.

Năm ngày rồi, em lap nằm im lìm dưới phòng của mẹ. Lúc lấy lại em í, thân hình em lạnh buốt, thật là xót xa, huhuuh TT___TT thương em í quá đi~

Năm ngày qua, không có lap, mình vẫn có việc để làm đấy là ngồi check lỗi chính tả theo kiểu thủ công. Thế là cũng được gần 6oo trang A5 rồi đó. Đọc nhiều mà mệt, cũng chẳng khác mấy nếu có bản word trên máy, cũng check được hơn 700 trang rồi đó. Không có lap thì hình như thời gian trôi chậm hơn nhưng mình lại có cơ hội làm nhiều việc khác hơn. Không có lap mình đi ngủ sớm hơn nhưng cũng chẳng ngủ được sớm. Nếp rồi, khó bỏ nhưng mà phải chữa thôi, chẳng thể để như thế này được đâu. Cứ thức đêm dậy muộn vào những ngày không đi học còn được chứ sắp đi học trở lại rồi, người đã yếu thì chớ lại còn ham hố mấy cái chuyện linh tinh.

Mình phải trở lại cái nếp hồi còn là học sinh thôi. Hồi đó ngoan không chịu được, chẳng biết ai rủ rê mà trở thành con người như hiện nay hay tại bản thân không chịu được những tháng ngày làm con ngoan trò giỏi? Thay đổi hết rồi, mình chẳng còn là đứa gọi dạ bảo vâng nữa, chẳng còn là đứa chăm chỉ học hành không để mẹ lo lắng nữa. Mình trở thành cái gì rồi đây? Có khi tự tay làm gì với lap này thì mình mới trở lại con đường “chính đạo”.

Đành bày trò khác ít xài lap hơn vậy. Ôi lap ơi, tối nay em đừng đi đâu nhé, chị còn muốn làm nhiều trò với em~

Bonus cho mọi người: Mình yêu mèo :x

Họa bì 2~

(mình là mình hem có thích cái hình dừng trên youtube này nha, ghét Phùng Thiệu phong, không ghét lắm Dương Mịch, sao không để hình Triệu Vy hay Châu Tấn lên >”< ).

Trời ơi, Họa bì 2 , sướng đến phát khóc lên mất thôi. Mình còn chưa xem phần 1, huhuuh, không down được về máy, cứ giữa chừng nó lại dở chứng TT__________TT.

Ôi sao mà buồn như thế cơ chứ, mình muốn xem mà. Bạn nào tốt bụng cho mình link down đi mà T.T .

Họa bì-chưa xem nếu ếu biết thế nào- nhưng mà xem trailer với lời giới thiệu của các bạn trẻ, thêm hai diễn viên mình thích là Triệu Vy và Châu Tấn thì không cần phải suy nghĩ nữa, download luôn về.

Hay đúng không, quá hay đi chứ, hớ hớ hớ

Còn đây là Hạo bì trailer phiên bản hoạt hình (cũng chẳng hiểu là gì nhưng mà đây là hình vẽ nên mình quy hết nó về anime, chạc, mượn tạm tên Nhật chắc là không sao =.=” ).

Còn dưới đây là hình ảnh của Triệu Vy này, Châu Tấn này, linh tinh liên quan đến Họa bì này, hờ hờ hờ.

Châu Tấn trong Họa Bì 1. Đẹp hơm, dịu dàng hơm~

Cài này thì seo, kiêu kì không~

Mãi mới thấy có cái ảnh của Họa bì 2 đẹp đẹp, thật là, giấu như gì í. 28/6 công chiếu rồi mờ…

óa, hình to quá, nhìn thật là sướng mắt~~ (khổ thân tôi. ra ngoài kia nó lại bé tí lại, huhu TT_______________TT )

Thêm cái hình nữa của Triệu Vy với Châu Tấn. Ứ biết là ở phim nào nhưng hình như cũng là trong Họa bì 1.

Triệu Vy này bà con ơi. Mình là thích Triệu Vy từ hồi có Hoàn Châu Cách Cách. Mình là mình được xem 2 phần đó nhé, phàn 3 không có dàn diễn viên cũ nên ứ xem nữa. Mình thật là trung thành, mình thật là chung thủy~

Chị í xinh không, đẹp không, hơn 30 tuổi rồi đấy, vẫn cứ như là thiếu nữ đôi mươi í ;))

Kiêu kì chưa, một vẻ đẹp khác~

Đây là trong Họa bì 1, chưa xem nhưng chắc chắn đúng, hờ hờ hờ. Nhìn hơi sợ…

Hết rùi, thế bợn bonus cho các bạn vài hình nhớ, hay ho lắm í, hí hí hí.

Thời kỳ vàng son của mình khi được xem Hoàn Châu Cách Cách. Đây chính là Triệu Vy và Lâm Tâm Như (_ __”) mình biết là các bạn biết là ai nhưng mình cứ nói đấy, giới thiệu thì phải đầy đủ!

Hai cái hình đẹp kỳ công tìm kiếm mà bị die link, ứ tìm được hình thay thế, ức >”<

Em xin hết ạ. Bài này mang tính nhảm cao độ!

Wagashi :x

Hấp dẫn chưa =p~

Đây là wagashi-bánh ngọt của Nhật bản.

Thêm cái video giới thiệu sơ qua này:

Vì dạo qua webtretho, thấy có topic về wagashi thế là nổi hứng làm entry này. Thật là buồn mình mà, sao cứ đến cái thời gian này lại tò mò về chuyện bánh trái như thế cơ chứ, buồn lắm cơ TT______TT

Wagashi là loại bánh xinh xắn người Nhật luôn yêu thích dùng trong các buổi trà đạo, tiệc cưới và làm quà tặng cho bạn bè, người thân. Bánh được làm từ bột nếp Nhật  (theo như những gì bạn biết, và loại bột này được bán ở siêu thị Unimart ở Phạm Ngọc Thạch, chưa đi tìm hiểu chính xác) , hoa quả, nhân đậu (đậu đỏ hoặc đậu xanh, hoặc các loại nhân khác như trà xanh..) và đường làm từ mía. Wagashi có tên phiên âm tiếng Việt là Hoa quả tử, nghĩa của cái tên  này là “vẻ đẹp tự nhiên”.

Đây này, đẹp chưa này, nhìn ngất ngây chưa này :x.

Wagashi thường xuất hiện trong các buổi trà đạo, nhằm tăng sự đậm đà của trà. Khách thưởng thức bánh trước khi uống trà, một là để chờ đợi, hai là làm món khai vị trà (bạn được tham gia một tiệc trà ở lễ hội Fukuoka tổ chức tại khách sạn Deawoo tháng 8 năm 2010 nên nhớ mang máng là được ăn bánh trước rồi mới uống trà nhưng không hiểu ý nghĩa của nó lắm =.= ).

Wagashi xuất hiện từ lâu nhưng chỉ cho tới cuối thời đại Taisho (1912 – 1926) thì cái tên này mới được sử dụng chính thức để phân biệt với sự thâm nhập ồ ạt của các loại bánh ngọt phương Tây.

Thưởng thức wagashi, bạn được thỏa mãn cả năm giác quan. Thị giác- với những tạo hình  đẹp và bắt mắt, bạn không thể ngừng trầm trồ về hình dáng của bánh. Khướu giác- mùi vị thanh nhẹ tạo cảm giác sảng khoái cho bạn. Xúc giác- cảm giác mềm nhẹ khi cầm bánh và độ giòn khi cắt bánh là những gì được tạo ra cho wagashi. Vị giác- vị ngọt nhẹ từ đường được làm từ mía, vị tan của bột bánh lẫn nhân tạo cho bạn cảm giác lâng lâng, cảm giác hạnh phúc. Thật khó có thể cưỡng lại được. Còn thính giác, đó là khi bạn vừa thưởng thức bánh, vừa nghe tiếng trà được pha qua bàn tay nghệ nhân. Tất cả hòa quyện với nhau tạo nên một bản nhạc êm dịu, như dòng suối hững hờ, như gió đong đưa những cành hoa sakura trong nắng tháng Ba.

Wagashi qua bàn tay nghệ nhân như được thổi hồn của con người, cảnh vật, hoa cỏ.

Nói nữa là chảy nước miếng mất. Sau đây là hình của những chiếc bánh đặc trưng của các tháng.

Tháng Hai với bánh Kobai (vì nó quá đẹp nên phải show cho các bạn xem)

Bánh trái mơ vì hình dáng và màu sắc giống với quả mơ (ume).

Bây giờ là tháng Ba, chắc chắn là người Nhật sẽ sử dụng chiếc bánh này.

Nó có tên là Hishi mochi. Với màu sắc khác nhau của ba loại bột nếp và vị khác nhau, bánh Hishi mochi được dùng để trang hoàng trong ngày lễ hội búp bê Hina Matsuri, đây là lễ hội con gái đó :”>

Tháng 11 là bánh Momiji, đây là tháng sinh nhật của bạn nên bạn thích chiếc bánh này lắm. Một vì là tháng 11, hai là bánh đẹp đúng không, không biết ăn vào có vị gì nhỉ. Chẹp.

 

Một miếng bánh chưa nướng làm bằng bột đậu được cắt ra cho giống với màu sắc và hình dáng của lá cây thích Nhật Bản vào mùa thu. Chiếc bánh được sử dụng với ý mùa thu dã kết thúc (bạn bịa ra đấy, hớ hớ hớ).

 

Còn đây là chiếc bánh dành cho tháng 12, chiếc bánh kết thúc một năm theo dương lịch với tên gọi Yuzu manju.

Vỏ trái thanh yên yuzu mài ra cho vào bột lúa mì và khoai lang yamato, rồi đem hỗn hợp này hấp chín. Hỗn hợp này sau đó được bọc xung quanh mứt đậu, tạo thành cái bánh bao có hình dạng giống như một trái thanh yên vậy. Mùi thơm của trái thanh yên yuzu nhẹ nhàng bốc lên từ bánh rất hợp với tâm trạng thích thú của mùa đông.

Ở Nhật bản, mỗi tháng người ta lại sử dụng một loại bánh khác nhau với ý nghĩa khác nhau, nhưng hình không đẹp, bạn không thích nên không show hình cho các bạn xem đâu, ai tò mò không chịu nổi thì hãy tìm kiếm trên google nhé, hay là vào trang web của afamily cũng có đây này.

Chậc =.=. Đúng là mình mà, rảnh rỗi sinh bệnh rồi, tự nhiên xem cái này, đói quá đi mất thôi TT____TT

Nhật ký ăn kiêng-ver2

Bún thang!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Đã bao lâu rồi mình chưa được ăn nhỉ? Lần đầu làm là bạn Hiệp đòi ăn, thế là cả lũ kéo nhau về nhà mình hù hụi làm, mỗi đứa được một bát, chả biết no hay không mà chiều còn rủ nhau mỗi đứa đi làm bát miến trộn nữa, bla bla…  Để cái hình nhìn mà thèm quá đi, huhuhu, đời tôi bao giờ mới được ăn ngon trở lại đây TT___TT

Ôi thời huy hoàng nay còn đâu, huhuh TT________________TT. Tại sao mình lại có quyết định ăn kiêng cơ chứ? Vì tương lai tươi sáng của bạn Linh chứ còn sao nữa. Vâng, thế là bạn Linh đã xong ngày thứ hai ăn kiêng. Liệt kê này, sáng ăn bát mỳ chũ không phải mỳ tôm nha, trưa ăn 1 bát cơm với rau, tối ăn nửa bát cơm với rau. Ăn và ăn, vì không ăn thì mẹ sẽ sát T___T, buồn lắm.

Sau khi ăn sáng xong thì mình bắt đầu dọn dẹp nhà cửa vì có lệnh trên báo xuống là chiều nay nhà có khách. Đặc biệt không, không phải ai mẹ mình cũng xếp vào danh sách “Khách” và bắt mình dọn nhà đón như vầy đâu à nha. Mất hơn hai tiếng vừa dọn vừa nấu cơm. Mệt. Thế mà mình cũng nghĩ được lắm thứ, trong đó có việc mình ăn kiêng là đúng hay sai, có phù hợp hay không.

Ăn kiêng với mình là xa xỉ, quá xa xỉ là đằng khác, chỉ có những người quá giàu không có việc gì làm mới phải ăn kiêng, trừ ca sĩ diễn viên và người mẫu. Vậy tại sao mình lại phải ăn kiêng. Từ trước tới nay, ăn là một thứ vui của mình và mình tự hào là càng ăn thì càng gầy. Dạo này ở nhà nhiều, hay onl đêm nên sinh ra cái thú ăn vặt nửa đêm nữa chứ, đúng là hại người mà, đáng sợ lắm í.

Ăn kiêng rất chi là khổ sở vì không được ăn những thứ mình thích T__T. Mình đã nhịn rất nhiều món rồi đấy, còn bây giờ thì đang đói đây, không được ăn nữa TT____TT. Sao lại thế cơ chứ. Có lúc nghĩ là hãy bỏ cuộc đi, tội gì mà nắt mình làm thứ mình không muốn như thế. Nhưng rồi lại nghĩ, vì cái trò kia mà mình ăn kiêng mà, chưa thấy cái gì mà đã bỏ cuộc là sao. Rồi lại nghĩ, vớ vẩn quá đi, có ối đứa như thế liệu có lọt được vào cái vòng cuối không, tốn sức quá rồi đấy. Đúng, có ối đứa tốt hơn mình mà, chắc gì mình đã làm được cái trò gì chứ. Sau lại nghĩ, coi đây là trò chơi cũng được mà, là một cơ hội cho mình thể hiện bản thân với xã hội với mọi người một chút có làm sao đâu. Ừ, lại đúng rồi, mình muốn cho mọi người thấy mình cũng làm được nhiều việc nhé. Thế quái nào mình lại ăn kiêng chứ, cái trò kia lắm thị phi, nhìn cái là biết rồi mà còn tham gia. Tốn có vài ba nghìn thôi mà, tham gia một lần cho biết, biết thôi, rồi biết đường mà tránh cho vài lần sau.

Thế là cái lý cuối cùng đã chiến thắng, bạn tiếp tục đi trên con đường mang tên ăn kiêng. Biết là khó khăn nhưng thử một lần cho biết, tại sao lại không nhỉ.

VÌ TƯƠNG LAI TƯƠI SÁNG CỦA BẠN LINH!!! Cố lên!

Bạn!

Tự nhận xét là một người dễ chơi nhưng có nhiều lúc mình phải phân vân về cách cởi mở của bản thân. Làm quen với internet từ lớp 12, thứ đầu tiên mình mở ra ngoài google là yahoo. Danh sách yahoo ban đầu là bạn cấp 3, rồi những người trong fanclub của Rain, những người bạn mà hình như mình chưa bao giờ nói chuyện được một lần. Lúc đó mình add nick một cách mù quáng, add càng nhiều càng tốt, có nghĩ gì đâu, chỉ là muốn lấp đầy danh sách vì ghen tị với đứa em. Một năm sau đó, lên đại học rồi, danh sách được mở rộng ra thêm phần bạn đại học. Thế là thêm được khoảng hai mươi người nữa rồi, tâm trạng bình thường, không vui cũng chẳng buồn.

Quãng thời gian đấy kéo dài được cho đến tận bây giờ, khi mình đã là sinh viên năm 3. Mọi thứ sẽ chẳng thay đổi khi mà mình không bị mất nick chat yahoo. Thật là hay ho, Vào một ngày đẹp trời, bỗng nhiên nick mình sáng dù mình chẳng bật yahoo, mấy đứa bạn nhắn tin hỏi: mày thiếu tiền à mà bảo tao nạp tiền điện thoại cho, rồi mẹ gọi điện về nhà hỏi có đứa bạn nào tên Trang không, nó đang hỏi xin tiền kìa. Ôi thôi, thế là mình cũng bị dính vào cái chuyện xin đểu tiền như trên mạng  vẫn đưa tin rồi. Chẳng thể ngờ có ngày nó cũng bay đến dính vào mình.

Mất nick, lập nick mới thôi. Nhưng mà trước đó nghĩ sao mà cố gắng đi khôi phục lại nick cũ. Làm đi làm lại mấy lần mà không được, đơn giản vì mình quên mất câu hỏi thứ hai trong số những câu hỏi được yêu cầu. Cũng chẳng buồn vì tên nick cũ mình chán rồi, muốn đổi mà chẳng biết làm thế nào, mất như vậy cũng hay. Thế là mình có nick mới, đúng như tâm nguyện: kieulinhdan. Cái tên này mình nghĩ ra khi đọc truyện “Cocktail cho tình yêu” của chị Trần Thu Trang. Mình thích tên Đan, nó khác biệt, nó mạnh mẽ nhưng cũng mềm mại, nó rất cá tính, hay đơn giản là nó như muốn kết nối mọi người lại. Và như vậy, mình quyết định nếu sinh con gái mình sẽ đặt tên là Đan. Đi hỏi mẹ, tên Đan hợp với đệm này hả mẹ, mẹ bảo là sao lại đặt tên như thế, con thích tên đấy mà, mẹ lại bảo sao không đặt tên khác, tên gì mà nghe chối thế. Rầu mà, mẹ có hiểu mình đâu. Tự nghĩ ra cái tên, Linh Đan, đơn giản là mình muốn con mình sau này sẽ là người mang sự vui vẻ đến cho những người xung quanh. Thế mà không hiểu sao lại nghĩ đến Đan Linh, vui không, nếu thế mình sẽ đặt cho con trai mình tên này. Ý nghĩa ư, mình chưa nghĩ ra. Còn họ à? Nghe thật là Trung Quốc với họ Kiểu, vì sao lại là Kiều, mình cũng chẳng biết, vì nó nghe hay, thế thôi. Còn sau này, cưới người chồng mà có họ Kiều thì mình càng vui.

Lan man quá rồi >”< Lập nick mới rồi, nick mình add đầu tiên là của ss Zeus vì nó dễ nhớ :(, rồi đến nick của đứa bạn thân ở đại học. Dần dà,  nó cũng được mở rộng ra, chỉ có một mục Bạn bè cho tất cả mọi người. Đến tháng 1/2012, mình phát hiện ra forum Mật ngữ mười hai chòm sao, thật vui vì quen thêm được nhiều người bạn mới. Thế là danh sách của mình mở thêm một khu mang tên Mật ngữ dành cho những người mình add nick từ đó. Tính đến nay mình vào forum được hai tháng năm ngày rồi, số bạn thêm vào yahoo từ forum cũng đông, và mình cũng nói chuyện được hết với số bạn đó, dù ít dù nhiều.

Sau một tháng dạo chơi trong forum, chat với một số người bạn, có thể là  tâm trạng mình không tốt nên cảm thấy khó chịu, bực mình, và hơn hết là buồn. Status trên yahoo là câu: “Refresh các mối quan hệ ảo nào”. Lúc đó mình cực kỳ chán ghét internet, cảm thấy là không có hình như tốt hơn rất nhiều. Và hành động tiếp theo của mình đó là dứt dây mạng ra, biến mất. Cơ mà chỉ vài tiếng sau lại cắm lại dây và lại vào mạng với yahoo như thường í, hí hí. Lúc đó mình đã nghĩ là, tại sao lại có những mối quan hệ qua mạng chứ, tại sao con người lại quen và tin tưởng nhau qua mạng chứ, tại sao lại có tình yêu online? Mình không hề tin tưởng vào tình yểu qua mạng. Vì nó quá ảo, internet là ảo mà. Chỉ là những dòng chat, những lúc bật webcam cho người bên kia nhìn mặt, liệu có thể tin được khi mà có những người nói là một chuyện, làm là một  chuyện và viết là một chuyện, đặc biệt là viết trên mạng? Tôi không bao giờ tin, có thì chỉ có thể là tình bạn mà thôi.

Làm bạn với mình thật là dễ mà cũng thật khó. Tự thấy mình là người cởi mở nhưng mà ít nói. Mình chỉ nói nhiều với bạn của mình thôi. Cái mặt mình là mặt khó tiếp cận cộng thêm cái mồm ít mở nên không tham gia nhiều hoạt động, đồng nghĩa với việc là có ít bạn. Bạn đối với mình đơn giản là chơi cùng, hợp tính, có thể làm mình vui, có thể cho mình giúp đỡ. Biết sao được chứ, bạn mẹ mình đã nói tên tiếng Trung của mình được ghép từ chữ “Bạn” nên mình hay suy nghĩ về những người bạn. Bạn là gì, bạn là ai, bạn như thế nào mới là bạn? Câu hỏi khó đây. Đặc biệt là những người quen biết qua mạng mình lại càng nghi vấn nhiều. Quen trên mạng, chắc chắn là có người không ở Hà nội, mà rải rác khắp nơi, chắc chắn là có người xa mình hơn ngàn kilomet ý chứ. Hừm, nói chuyện cho vui cửa vui nhà, thích thì nói chuyện. ghét thì thôi, chẳng ai cấm đoán ai điều gì cả. Vậy tại sao các bạn còn nói xấu nhau, tạo nên những hiểu lầm. Mình chán ngán cái chuyện xích mích nhau trên chatbox rồi, mình chán ngán cái chuyện bơ nhau trên chatbox rồi. Khi câu chuyện chẳng có gì và có người cứ đẩy nước theo dòng, khi mà có người đi hỏi thăm như tra khảo, có lẽ mình nên cai net để biết được xã hội nào mới là thực.

Hay là mình biến mất nhỉ, để xem ai nhớ tới mình, người nhớ mình là bạn của mình, còn không thì gạch tên trong friend list đi thôi~

Tình bạn của trẻ con thật trong sáng và hồn nhiên, nhưng càng lớn con người ta có mấy ai được coi là bạn? Hay đó chỉ là chơi với nhau vì lợi ích cá nhân? Còn đâu sự vô tư trong tình bạn. Vẫn còn may mắn khi mình tìm được những người bạn tốt thực sự qua internet, ví dụ như ss Zeus, Lotus và chị Vượng. Chẳng hiểu sao dạo này mình có cảm giác thèm tình bạn đến như thế, khi mà việc ngồi trước máy tính chiếm toàn bộ số thời gian trong ngày của mình.

Bạn muốn tự kỷ~

Một đêm nữa trôi đi trong yên lặng và âm nhạc buồn.

Tôi lang thang trên các trang mạng, với những dòng cảm xúc khác nhau, chúng đan xen, hòa quyên vào nhau, làm tôi rối trí, làm tôi bàng hoàng, thẫn thờ và ngạt thở.

Mọi thứ cứ xoay, còn tôi thì lại đứng im.

Mọi người đều chuyển động, còn tôi lại đứng yên.

Làm sao bây giờ, làm thế nào bây giờ, tôi cố nhich thân mình nặng nề ra khỏi tấm vỏ mỏng nhưng khó phá vỡ của bản thân. Tôi giãy giụa và quẫy đạp. Tôi đấu tranh, nhưng hình như tôi chưa cố hết sức. Tôi sống nhưng hình như không mục đích. Mục đích sống của tôi là gì? Hàng ngày tôi đều nói với mọi người về ước mơ du lịch thế giới của mình, nhưng tôi đang làm gì cho giấc mơ đó? Hàng ngày tôi đều chơi đùa với những con chữ nhưng có bao nhiêu thứ làm tôi phải ghi nhớ? Hàng ngày tôi quen được thêm nhiều bạn nhưng có bao nhiêu người là bạn thực sự của tôi? Tôi không biết rồi  tôi sẽ trôi về đâu nếu tôi cứ để dòng đời xô đây như thế này.

Những người chị tôi quen qua mạng, họ thực sự đã giúp tôi có cái nhìn nhận gần như toàn diện về cuộc sống này. Tôi chân thành cảm ơn họ. Người chị tôi quen đầu tiên đó là ss Zeus, là người tôi coi trọng nhất. Không biết vì lý do gì mà tôi thực sự khâm phục ss, ss Zeus biết làm nhiều thứ mà tôi không biết làm. Trên hết là tính cách và quan niệm sống của ss. Và cứ mỗi lần nhắc đến ss Zeus là tôi lại cuống hết cả lên, vì nhiều thứ >”<  Người chị thứ hai mà tôi quen đấy là chị Vượng, có nick baotn bên nhà ss Zeus. Chơi với chị Vượng chưa lâu nhưng chị đã cho tôi nhiều lời khuyên hữu ích, ví dụ như chuyện cưa giai, hay gần đây nhất là chuyện làm việc gì ở khách sạn. Gặp chị vui lắm vì chị vui tính, tôi cũng có thể nói chuyện hàng giờ với chị, và mỗi khi gặp chị thì cười là chủ yếu, không như ss Zeus, cứ gặp là méo xệch cả miệng.

Haiz, tôi, một đứa con gái với tính cách thay đổi thất thường hơn cả thời tiết, quyết định rằng sẽ cười với tất cả mọi người. Dù đó là ai, tôi vẫn cười.

Cười lên đi các bạn của tôi!

Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ mà :)

p/s: mình cũng thua mình rồi, viết một đoạn tâm trạng mà từ đầu đang rầu càng về sau lại chẳng có tí buồn nào nữa chứ, thế là sao? wề~

Hâm

Lên cơn hâm mà, pose hình mấy cái ảnh tự sướng mới được. hớ hớ hớ :))

Đầu tiên là bộ móng tay (hay là hai ngón tay :|) được ss Zeus chăm cho lần đầu tiên. SS Zeus bảo là đây là phiên bản bộ cánh cứng. Đẹp không? Đẹp nhỉ, mình nhìn liên tưởng đến 1001 chú chó đốm nhiều hơn =.,=

Còn đây là bộ móng mình tự  sơn với màu tự mua hôm 8/3. Chẳng có ai tặng quà gì cho mình trong ngày này cả nên mình tự kye, mình tự mua tặng mình. Màu này đẹp đúng không? Đẹp nhỉ, mùa xanh là màu mình thích nhất đó, hí hí hí

Image

Thêm em này nữa này, em này được post trong bài trước rồi. Hình ảnh có tên: Em pose hình bên bàn phím laptop ;))

Image

Mới có hai tiếng sau khi bộ móng màu xanh nước biển được trình làng, mình đã chán và quyết lên đời em màu xanh bằng cách chèn thêm màu nude vào cho em í. Chậc, nhìn đỡ chói lòa hơn trước nhiều, nhã nhặn hơn ;)). nhìn cũng yêu yêu :x. Nhưng sự thực thường phũ phàng, mình sơn móng màu nào cũng bị mắng là đồ hâm, đồ dở hơi, đồ bệnh, mày làm cái trò gì thế kia…bla..bla… Vì thế mà càng ức thêm, mình càng sơn màu chói lóa, trừ màu đỏ là chưa có dịp chơi =,=

Image

Còn bây giờ, mình vừa sơn xong bộ móng màu nude, vì mai chắc là có hẹn với một anh nào đấy (nghĩ đi nghĩ đi, tui đi xin việc đấy) nên mình phải phá bộ móng trên đi để thay cho bộ mới này. Màu này lên nhẹ nhàng dã man, hầu như không nhìn thấy gì, nhưng cũng đẹp mà :)) Mình thích màu này rồi đấy.

Kết: lúc đầu có hơi hối hận là tại sao lại mua hai màu này, vì nhìn thấy lọ sơn màu đỏ hồng hay ho hơn, chỉ sợ lên tay mình nó không được đẹp. Cuối cùng khi sơn hai màu này lên thì….*gật gù* quá đẹp luôn mà, hờ hờ hờ. Sao mà mình chọn khéo thế này không biết. Đúng là bạn chọn mà, cái gì cũng ưng ý hết á =))

(lại) lải nhải

Lại thêm một đêm thức để làm bài rồi.

Lâu lâu lại post một bài lên cho nhà đỡ mốc…..

Lượn lờ qua mấy nhà hàng xóm, thấy dân tình có nhiều bài edit quá mà thấy tủi thân. Mang tiếng là có nhà đấy nhưng mà chỉ post linh tinh nhằm thỏa mãn cái thú đú theo dân tình làm nhà thôi chứ không có sức gánh vài bộ truyện edit cho mọi người đọc được. Thôi thì với vốn văn chương ít ỏi, mình ngồi đây đánh ra vài dòng tâm sự cho khỏa nỗi lòng.

Đầu tiên là, tức quá đi mất. Cái gì chứ,đây mà là bài tạp nhóm à, có nhiều người như thế mà không một ai chịu làm bài là sao, tại sao cứ đổ hết lên đầu nhóm trưởng là tôi như thế này, không có điều kiện à, thế thì phải tự tạo ra chứ, chả lẽ cứ phải có người bày ra mới chịu là cho à. Thật quá đáng mà. chỉ giỏi ức hiếp người, thấy người dễ bắt nạt là bắt nạt được luôn đấy……Ghét cái thái độ làm việc của người một bộ phận người Việt quá….

Thứ hai là, ôi cái số tôi. Sao tôi lại nhu nhược đến mức độ này cơ chứ. Sao cái gì cũng ôm vào người như thế này, chỉ hại thân thôi chứ có được hưởng cái lợi gì đâu cơ chứ.huhhu. Khóc không ra nước mắt được. Đúng là chưa rơi vào cái tình trạng khóc ra nước mắt vì tủi thân……

Thôi, chấp nhận số phận là mình rất kém trong khoản làm trưởng nhóm. Đành có hết sức trong khả năng thôi vậy.

Vậy nhớ, các bạn trẻ, là người trẻ thì nên năng động, Bây giờ học được thêm kỹ năng nào thì nên học, đừng như mình vì cái tội lười mà vẫn không thèm đi học bất kì một môn nào m cái gì cũng không biết.

Cố lên các bạn trẻ!

[lẩm bẩm] một ngày bão

Như cái tít trên, bài viết được xây dựng trong một nagỳ bão ở Hà nội. Hiện giờ ngoài cửa sổ gió đang “hú hét”, mưa rả rích lúc to lúc nhỏ làm tôi bồn chồn không yên. Rảnh rang đi lượn các nhà, trong đó có facebook của Hội đau tim, lượm được cái nài này hay quá là hay, ý nghĩa cực kỳ nên đem về làm của riêng.

http://www.youtube.com/watch?v=VXV9sVDhcfE

Vì nghe bài này buồn quá nên giờ lại sinh ra cái cảnh thẫn thờ trước màn hình rồi lau lau cọ cọ sờ sờ nắn nắn vài thứ trên bàn *mình rỗi việc quácơ*. Nói thì nói thế chứ thực ra đang có một lượng lớn bài tập cần phải làm mà chưa làm được bài nào. Chiều nay mà bị gọi lên bảng thì xác định bị đánh dấu trừ rồi. Cái sự nghiệp học hành của mình thì đã chả bằng ai rồi lại còn bị vùi dập như thế thì làm sao chịu được. Đau thương dẫn đến hành động. Bài tập dù nhiều thì vẫn cứ chơi cho đã trước đã rồi học sau. Dù biết nên khổ trước sướng sau nhưng mà sự gọi mời hấp dẫn của những bộ truyện thì không thể cưỡng lại được. Vậy nên mình quyết định sẽ post vài review của bản thân về những bộ truyện đã đọc. Chắc chắn là không hay vì điểm môn văn cao nhất là 7điểm, lại là dân học toán. Thôi thì bạn nào chấp nhận được cách viết không đầu không đuôi câu cú lủng củng thì đọc, bỏ qua những đoạn ngang phè phè là được. Bạn cứ đọc rồ nghĩ là ừ thì bộ truyện này nó có nội dung là như thế này, nhân vật có ngần này, tên nhân vật chính là thế kia, kết cục nó lại thế khác.

Bộ truyện đầu tiên mình viết cảm nhận sẽ là “Bên nhau trọn đời” của Cố Mạn.

Mong nhận được sự hoan nghênh của các bạn!

[lảm nhảm]đêm

Cái sở thích dở hơi của mình đó chính là thức đêm.

Thức đêm càng muộn thì lại càng tỉnh. Và sự giúp đỡ của những giấc ngủ ngày đã tiếp năng lực cho mình thức đêm.

Tác hại của thức đêm mà biểu hiện rõ nhất của nó chính là khuôn mặt tiều tụy, da xám ngoét (mặc dù mình có đen,không đến mức là nhìn ra cái màu xám kia!). Biết là chẳng được như ai nên ta đây kệ, phải thỏa mãn cái đam mê tột cùng của bản thân chứ(nhỉ!).

Cứ đêm xuống má đóng cửa đi ngủ là mình lại bật dậy thức đêm. Có ai biết đấy là đâu.

Vì thức đêm nên lải nhải nhiều. Đâm ra có nhiều lúc hâm đơ tột cùng.

Chẳng biết mình thông minh đến đâu nhưng độ ngu ngơ thì phải gọi là siêu.Cứ ra đường là y như rằng bị kẻ gian lừa, bị cảnh sát túm nếu có lỡ đi sai mấy giây.

Ôi.Cái sự đời………..

Than thở thì còn lâu mới hết. Bây giờ sẽ đến đoạn tự sự tâm trạng hiện nay.

Đêm này trăng ngày 21.Những đêm hôm trước ánh trăng vàng sáng rực chiếu thẳng vào phòng làm mình xao động. Lại nghĩ đến nhiều việc.

Ví dụ như trăng ngày 17 là vàng sáng lung linh và rực rỡ như những cô gái mới lớn vậy đó. Tôi thích Tiểu Thu trong “Chuyện cũ của Lịch Xuyên“. Đó là cô gái trẻ đẹp với ý chí kiên cường theo đuổi tình yêu của cô dành cho Lịch Xuyên. Cô yêu anh khi mới 17tuổi, nồng say làm tôi ghen tị.

Trăng ngày 18 lại đầy đặn hơn chút. Nhưng ánh trăng không còn sáng rực như trước, chậm rãi đi qua bầu trời màu xanh đen.

Trăng 19. Phải nói thế nào nhỉ.ánh sáng đã mờ đi rất nhiều và cũng không còn tròn trịa như trăng 16 hay 17.Là tại tôi nghĩ nhiều mà cảm thấy ở cái tuổi này mình không được sung sức mà càng lúc càng yếu, hay than thở, hay thẩn thơ, hay buồn.

Trăng 20 dịu dàng.

Trăng 21 mờ nhạt.

Hay là do đọc nhiều truyện buồn nên giờ ngồi đây gõ mấy chữ buồn này.

Ôi.buồn quá.

Thực ra thì anh trang rất hiểu tâm trạng tôi nên đến giờ tôi vẫn chưa đọc “Ánh trăng không hiểu lòng tôi” của Tân Di Ổ!

Post Navigation