kieulinhdan

A cup of love-coffee…

Archive for the month “Tháng Năm, 2012”

Niềm vui đã bắt đầu trở lại.

So amazing about this picture :O

Như cái tít trên kia, sau khi rũ bỏ được một cơ số người, tự nhiên cảm thấy rất nhẹ nhàng, cảm thấy mọi gánh nặng đi đâu hết rồi ý.

Sau cơn mưa trời lại sáng. Đúng rồi đó, trời âm u mù mịt để kéo cơn giông bão, để xóa tan đi những âu sầu của trời đất, cây cối, hay là con người.

Hôm nay, ngày 18/05/2012, vào lúc 1h44, tôi đã gần như rũ bỏ được những vướng mắc với những con người “lạ”. Họ là ai, là người bạn quen trên mạng, những người khó gặp mặt được. Đến giờ tôi đã hiểu vì sao mẹ lại cấm tôi kết bạn qua mạng. Có thể là gặp nhiều người tốt trên mạng rồi, nên tôi mặc định rằng, mình sẽ không gặp những người xấu đâu, những người mà mình kết bạn kia luôn là những con người dễ thương, dễ mến. Nhưng mà thật là không ngờ, chuyện nào cũng có thể xảy ra, cuối cùng cũng được gặp những người không nên chơi :))

Vậy đấy, xong xuôi những gánh nặng, thấy nhẹ nhàng quá rồi, giờ đây là khoảng thời gian dành cho bản thân và những người tôi quan tâm.

Tự nhiên thấy nhẹ nhàng quá cũng thấy hơi hơi làm sao ý.

Tự nhiên nửa đêm điên như thế này đây, hahahahahahahaahhaahahahahahahah

Làm một bài vui vui cho nhà cửa sáng sủa một chút, nhiều lúc buồn cứ viết bài buồn làm mọi người chán đọc, ngay cả mình còn chán chưa chẳng nói gì đến người khác.

hớ hớ hớ. Hình đẹp nhỉ, nhìn sướng cả mắt :D

Advertisements

Chuyện một ngày…

Đã bao lâu rồi những câu chuyện vui hàng ngày không còn đến? Đã bao lâu rồi mình không viết ra những niềm vui mà chỉ còn nỗi buồn như thế này?

Vì làm sao mà lại thành ra con người như thế này?

Từ ngày bước chân vào trang web đó, từ ngày add nick của những con người đó, từ ngày chơi nhiều hơn, và từ nhiều ngày lo chuyện thiên hạ….. Từ một con người trầm lặng nhưng có niềm vui hàng ngày, giờ đây, con người trong tôi là gì? Tôi là ai? Là một người lắm mồm, suốt ngày nói, suốt ngày chơi, suốt ngày tìm kiếm những thứ được coi là vô bổ trong mắt người lớn.

Tôi là ai? Không còn là người ít nói, không còn là người được tín nhiệm, không còn là người nói những câu có trọng tâm. Thực sự, tôi không còn là tôi của ba năm trước nữa, hay đơn giản là của nửa năm trước.

Tại sao lại như vậy?

Đâu rồi những tháng ngày học là niềm vui, đơn giản nhưng thật vui khi được học?

Đâu rồi những tháng ngày cố gắng làm việc chăm chỉ để được sử dụng máy tính vào tối thứ bảy?

Đâu rồi những tháng ngày sống đơn giản, nghĩ đơn giản và nhẹ nhàng?

Tôi đang lớn lên, hay tôi đang bắt đầu bị ngu dần đi, bởi những câu chuyện, những sự việc không phải là việc của mình, không phải công việc của mình?

Chơi nhiều với những người bạn lạ, ở trên mạng, ở mọi miền ngõ ngách của thế giới, biết được nhiều điều mới lạ là tốt, nhưng có phải là biết nhiều quá thì là không tốt, đúng không?

Chẳng thể nào rơi được một giọt cho nỗi buồn này. Chẳng thể nào mà cười nổi ngay tại lúc này cho những điều đang diễn ra. Đơn giản là tôi đang buồn, vì một người.

Thật là nực cười, người đó là gì đối với mình? Chẳng là gì cả, chỉ là bạn bè thôi! Đúng, chỉ là bạn bè thôi.

Một câu nói có thể phá hỏng tình bạn thì tình bạn đó không đáng để mình bận tâm. Đúng, không đáng gì cả, vì đó chỉ là bạn thôi, bạn đó còn không nặng đến mức mình phải bận tâm đến cơ.

Bạn thực sự của mình có nhiều ở ngoài đời sống đây này, chỉ là một người trên mạng thì có cái gì mà làm mình bận tâm cơ chứ.

Tôi đã mất đi một người bạn trên mạng sống ở gần tôi như thế cũng không làm tôi bận tâm thì bạn ở xa như vậy cũng không thể làm tôi bận tâm được nhé. Chào thân ái bạn trên mạng ạ!

Với bốn tháng tôi quen bạn, thì chẳng có cái gì mà tôi có thể giữ lại nhé, ngay cả những thứ tôi chat với bạn trên yahoo. Thời gian quá ít để bạn biết hết về tôi và quá đủ để tôi biết bạn như thế nào, cho dù bạn có ở trên mạng, khác xa với ngoài đời đến mức độ nào.

Quá nực cười khi mà tôi lại buồn vì bạn, vì bạn không đủ sức làm cho tôi phải suy nghĩ. Vậy nên bạn ạ, khi mà bạn đã không muốn chơi với tôi rồi, thì tôi cũng không có hơi sức đâu mà níu bạn lại, làm đủ các thứ trò để bạn hết giận và chơi lại với tôi. Tôi xin lỗi, nếu bạn không nói câu đó với tôi, với giọng điệu đó, thì có khi tôi vẫn còn nghĩ xem làm thế nào cho bạn vui trở lại. Bạn không thích tôi nữa, vậy bạn đi đi nhé, đi bình an, đi mạnh giỏi, đừng có thỉnh thoảng quay lại hỏi tôi những thứ vặt vãnh. Tôi xin lỗi vì đã làm bạn với bạn.

Nhân tiện nói ở đây luôn, còn một người nữa, nếu anh có đọc được những dòng này thì xin anh nhớ rằng, tôi là Linh, tôi không phải là người mà anh thích thì gọi, không thích thì đá bay mất đi nhé. Tôi không phải là cái chỗ cho anh than thở chuyện ngày xưa, tôi không có thừa thời gian để nghe anh nói này nói nọ, giải quyết chuyện buồn của anh, tôi còn nhiều thứ cần quan tâm hơn, dù tôi có thừa thời gian thì thời gian đó là tôi dùng để tiêu khiển cho tôi, chứ không phải là ngồi chơi ngồi nói chuyện với anh. Tôi xin lỗi vì đã cho anh sờ vào cái điện thoại của tôi vào cái ngày hôm đó. Ba năm tôi đi lễ là để giải tỏa áp lực chứ không phải là để gặp anh, anh hiểu chứ. Vẻ ngoài của anh có thể bắt mặt thật đấy, nhưng với tôi thì đó là ấn tượng đầu thôi, nó đã phai nhạt và đến giờ phút này tôi còn không nhớ nổi mặt anh trông như thế nào cơ. Vậy nên anh cũng tránh xa tôi ra, đừng có mà gọi tôi lúc chán đời, tôi không có rảnh.

Cả chị nữa, chị nghĩ chị là ai mà có quyền mắng tôi, tôi là người dưng đấy, vâng tôi quá dưng đối với chị, tôi chẳng thừa hơi đi mà gọi hàng chục cuộc điện thoại cho chị để rồi nói chị đùa hay tôi không tin cả nhé. Tôi rảnh đến thế sao. Phải, tôi lắm chữ đấy, tôi học nhiều đấy, chị thích chị lôi cái nghề của tôi ra mà chỉ trích đấy à, tôi chưa ra trường, tôi chưa đi làm, tôi là sinh viên, gán cho tôi cái mác nghê đấy là chị đã sỉ nhục cả một bộ phận người Việt nam đang làm cái nghề đó đấy chị ạ. Chị nói thì chị phải nghĩ. Tôi nghĩ nhiều rồi, tôi không thể chịu được khi chị nói những câu như thế với tôi cả, chị có làm sao tôi có biết chỗ tôi cũng không đi, vì sao à, vì tôi là người dưng cơ mà, dưng lắm ý. Tôi xin lỗi vì đã kết bạn với chị, tôi xin lỗi là đã để chị sống đến ngày gặp cái bản mặt của tôi. Tôi sẽ nghe theo đúng lời của mẹ chị, là tránh xa cái thể loại người như tôi.

Thật là bực mình quá đi, ai muốn làm bạn với tôi, xin hãy suy nghĩ cho kỹ, tôi không phải là một người dễ chơi.

Như yêu cầu của cái hình trên, Linh bt sẽ đột phá, trở lại một phần con người trước, và trở nên mới mẻ hơn, để cho những người khinh thường tôi phải trố mắt lên, phải thốt lên rằng tôi khó chơi đến độ nào. Nhớ đó, những người ghét tôi!!!!!!!!!!!!!!!!!

 

 

 

Hầy, xả được cái lũ này thật là nhẹ cả người. Linh bt sẽ cực yêu đời sau bốn tháng lầm đường lạc lối, sao cứ phải xoắn mình vào những thứ mơ hồ cơ chứ, còn nhiều thứ ở ngoài kia đang chờ Linh bt kia mà. Còn nữa, những tháng ngày tươi mới cũng những người độc thân vui vẻ sắp đến rồi. Trước đó là một cuộc vượt ngược dòng ngoạn mục nữa.

kakakaka, còn lắm chuyện chờ Linh nt lắm à nha. há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há há =]]]]]]]]]]]]

P/s:

1.Linh bt đang chờ một mùa hè cực xóa với Lục thanh dự đó nhá, mày ơi, thi cho tốt còn nghỉ hè nữaaaaaaaaaaaa.

2.Em cần một công việc mùa hè, cho em làm thư ký của ss đi ss Zeussssssssssssssss.

3.Tôi và cô cần có một cuộc nói chuyện nghiêm túc cô lotus ạaaaaaaaaaaa.

4.Ăn chơi với đại gia nàooooooooooooo.

5.Cần đi vào nếp sống văn mình theo lời ss Zeus, để đón một người bạn từ Vinh ra, thím keoooooo, tôi đang chờ thímmmmmmmm.

6.Cần mạnh mẽ hơn trong những việc chấm dứt, đang có (vài) người vẫn giữ thói quen gọi lúc buồn :-<.

7.Đi ngủ thôiiiiiiii, cho tinh thần thỏa mái nàoooooooo, yề ề ề ề ề ề ề ~

Mệt!

Chưa bao giờ mình cảm thấy mệt mỏi với những mối quan hệ như bây giờ. Nó làm mình suy nghĩ, có phải mở rộng các mối quan hệ, quen biết nhiều người là sai lầm? Có phải càng biết nhiều thì càng có nhiều việc xảy ra, và nó làm cho mình lo lắng nhiều hơn?

Khi sống khép kín với con đường từ nhà đến trướng và từ trường về nhà, mối quan tâm duy nhất đó là học. Việc học đối với mình nhẹ lắm, học như chơi ý. Lên đại học, các mối quan hệ bắt đầu rộng dần ra, có nhiều thứ để nghĩ hơn nhưng không đến mức mệt mỏi và chán chường như hiện nay, khi mà biết quá nhiều người, với nhiều công việc thuộc các lĩnh vực khác nhau. Tại sao lại như vậy? Khi mà quan tâm đến nhiều thứ, mọi người có vẻ như có cái gì cũng gọi đến mình. Ừ thì không sao, bạn rất vui khi được giúp người khác mà. Nhưng mà có phải như thế thì cũng có nhiều chuyện không hay ho xảy ra và bạn sẽ là người biết trước tiên?

Với bản tính hay lo chuyện này, thế là dù người dưng mình cũng cố quan tâm đến cùng, hỏi han mọi chuyện cho đến khi nào mình cảm thấy vậy là chỉ cần nghỉ ngơi nữa thôi là ổn. Vậy đấy, giờ thì ôm đầy thứ vào người cho mệt, ôm nhiều cho lắm để rồi cái gì cũng lo, lo nhiều đến độ người bần thần luôn. Chuyện có phải của mình quái đâu mà cứ nghĩ >”< tự điên với bản thân.

Đấy, lo nhiều rồi mà vẫn bị nói là vô tâm. Vậy đây vô tâm cho coi nha, để đến lúc đó nói được lời nào nữa chứ. Nếu mà tôi vô tâm thì tôi đã chẳng nói chuyện như thế này rồi. Lúc làm thì chẳng nói gì, đến lúc không làm thì bắt đầu nói, điênnnnnnnnnnnnnnnnnnn!

Ứ lo nữa, giờ lo cho mình đã. Ngồi chơi xơi nước ăn chè gặm ngô cho sướng, sau còn nhiều thứ phải lo nữa cơ, lắm chuyện lại còn bị mắng cơ mà, tội gì mà phải để bị mắng chứ.

Haiz, nghĩ rồi lại buồn, đến là cười ra nước mắt mà TT____________________________TT

Lạc lối ở…..

Con đường nào là đúng, con đường nào là sai?

Con đường nào có thể quay lại, con đường nào chỉ có thể đi thẳng?

Con đường nào không nên đi, con đường nào nên đi?

Mỗi ngày đi học, con đường quen thuộc dần, và mình tự hỏi nó có phải là con đường đúng mà mình nên đi không. Ba năm rồi đó. Liệu mình có nên chuyển hướng con đường đang đi không?

Phải bắt đầu lại một con đường mới, với những điều mới, với những con người mới, với những khó khăn mới. Liệu mình có làm được điều đó không, với cái tính cả thèm chóng chán, thấy khó là lùi?

Cái tâm trạng khỉ hò gà gáy này nó cứ bám theo mình mấy ngày hôm nay rồi. Thời tiết thật là chán, cứ mưa hoài. Tại sao lại là mưa chứ >”<. Mặc dù thích mưa lắm nhưng mà ra đường gặp mưa khó chịu vô cùng, đặc biệt là đi chơi nữa chứ. Chơi bời, nhảy múa, làm gì mình thích với bạn bè anh chị em, thật là thoải mái quá đi nhưng mà không ngờ rằng sau đó sẽ là những ngày thảm cảnh như thế này, ngồi một chỗ và nghe mắng, với đủ lý do trời ơi đất hỡi, vô cùng là lãng xẹt. Không biết sau này mình có thế nữa không. Lỳ luôn cho xem này. Bực mình khó chịu quá đi mất thôi >”< Tâm trạng vô cùng là bất ổn thế nên cái bài này mang tính xả xì trét cực cao, câu văn lủng củng đá lung tung vô cùng nhớ. Bạn nào ý kiến là không xong với mình đâu đấy. Cẩn thận, đang chuyển hướng dân anh chị đây, hừ!

Hức.

Lúc đầu bài viết mang tính than thở vì bỗng một hôm nhận ra rằng hình như mình chọn cái nghề này chưa đúng, chợt nhận ra mình thích nghề khác mất rồi, chợt nhận ra mình không đủ sức để theo cái nghề này.

Chuyển hướng chuyển hướng…. Ngẫm lại cho kỹ, 3 năm qua rồi, và chỉ còn lại 1 năm nữa thôi. Ba năm chịu đừng được tại sao 1 năm lại không chịu đựng được? Chuyển hướng rồi là phải chịu thêm ít nhất 4 năm nữa, và mình thì không có đủ kiên nhẫn cho cái việc không chắc chắn đó tí nào. Và giờ là mình vẫn đang ở đây, ngồi đây, học ít bài cho cái môn sắp thi, và hình như mình không có chút khái niệm nào về thi cử cho học kỳ này, thế mà đã lên đầy đủ kế hoạch đi chơi rồi đấy. Chưa bao giờ lại muốn đi chơi nhiều như thế này chứ, thật là khó chịu với bản thân. Tại sao mình lại đổ đốn đến mức này? Liệu có ai ra chặn đường mình và nói mình PHẢI quay lại là con người của trước kia không? Vẫn đang chờ một cú ngã thật là đau để biết được đâu mới là điều đúng đắn cho bản thân, tự mình kiểm nghiệm vậy.

Zời ơi, rối tinh rối bời lên thế này đây, tại sao cứ cái lúc bắt đầu nghĩ nghiêm túc về một vấn đề gì đó thì lắm thứ nó nhảy ra như thế này chứ. Khổ cái thân tôi quá đê TT_________________________________________TT

Giờ là đang rất chi là rối @_@ rối loạn lên hết cả rồi í, chẳng nghĩ ngợi được gì cả. Mọi lần ngồi viết một chút là cám xúc cũng lệch hướng đi, thường là theo xu hướng rất tốt đẹp nhưng không hiểu sao lần này lại như thế này, càng viết càng rối, thôi thì ứ viết nữa, ngồi chơi với cốc sữa chua đặc cà phê đen còn hơn, nổi mụn đi, cho bao uất ức phóng hết ra ngoài~

YAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Post Navigation