kieulinhdan

A cup of love-coffee…

25/06

 

2-2bf2eNgày 25/06 hàng năm, là ngày tôi tự chúc mừng sinh nhật của một người tôi hâm mộ từ lâu, từ hồi 14, 15 tuổi gì đó cho đến năm ngoái, tôi vẫn tự tổ chức sinh nhật cho anh, bằng việc mua một chiếc bánh ngọt, tự chúc mừng và tự ăn. Đến năm 2010, tôi cộng thêm một sự kiện trong ngày này, là việc tưởng nhớ đến một huyền thoại âm nhạc, bằng cách ngồi nghe lại một hay vài bài hát, đọc lại một hay vài tin về anh. Đến năm nay, tôi để ngày hôm qua trôi đi như bao nhiêu ngày qua, bằng cách nằm ườn trên giường và nghĩ: Sinh nhật anh qua rồi.

Ngày này hàng năm, tôi vẫn ngồi viết nhật ký, ghi lại cảm xúc trong ngày, lan man sang những ngày đã qua, lan man sang những chuyện làm mình vui làm mình buồn, rồi lan man sang những thứ có thể xảy ra trong tương lai. Ngày hôm qua tôi cho đi qua bằng chuyện nhìn cuốn sổ nhật ký và thở dài, mình không biết viết gì cả.

Tôi tự hỏi bản thân có thể làm được một việc gì theo thói quen vào một ngày quen thuộc trong nhiều năm không, hay đó chỉ là thú vui nhất thời, hay là một cái cớ để tôi có thể làm những việc khác, ví dụ như tiêu tiền, ví dụ như ngồi viết văn như thế này?

Cảm thấy bản thân mình sẽ không tự làm gì nếu không có lý do, vậy tự đặt cho bản thân muôn ngàn lý do thì có thể khiến bản thân muốn làm việc đó không. Câu trả lời đối với tôi là không, vậy tôi phải làm gì để có thể có một lý do chính đáng cho việc cần/muốn làm đây?

Ngày hôm qua, sau bốn năm cho quyết định học sư phạm, tôi lại một lần nữa quyết định môi trường làm việc của bản thân, lần này là có sự can thiệp của “những thế lực to lớn”. Bản thân nghĩ cũng được thôi, rồi sẽ quen môi trường đó thôi, rồi mọi việc cũng được coi là ổn. Ừ thì sẽ ổn, nếu mình không nghĩ là làm “việc lớn”. Đúng thế đấy, tôi tự nhận thấy mình là người không có chí tiến thủ, cảm thấy sợ hãi trước những ganh đua trong công sở, nhưng lại cảm thấy yên bình trong môi trường trường học. Một tháng thực tập chưa đủ để tôi thấy hết được mặt trái hay mặt tốt của môi trường đó, tôi chỉ lờ mờ hiểu được những thứ xuất hiện, hay tôi vô tình nhìn thấy. Tôi biết, một khi bước chân vào môi trường này, tôi sẽ vướng vào một cái lưới vô hình, khó có chỗ này cho mình đặt cả hai chân đứng thẳng, khó có đủ không gian cho bản thân tự do hiên ngang bước đi. Liệu tôi có chọn sai con đường cho bản thân ngay từ đâu?

Ngày hôm qua, cũng kết thúc chuối ngày lo sợ và thấp thỏm sau bốn năm học. Tôi dường như buông xuôi mọi chuyện trước ngày hôm qua một tháng rưỡi. Đầu tháng năm, tôi nghĩ mọi chuyện thật đơn giản, không được thì thêm một năm nữa cũng không ảnh hưởng gì, càng có nhiều thời gian để ôn luyện cho cái đứa em đang học lớp 12. Những thật không ngờ mọi chuyện không đơn giản như thế. Và hình như trong cái môi trường tôi sắp đặt chân vào nó cũng không đơn giản như những gì tôi trong thấy.

Bốn năm rồi, vào cái ngày này tôi vẫn tự hỏi bản thân, liệu có bước sai đường hay không. Còn đến giờ này, ngồi đây và lại tự hỏi bản thân câu hỏi kia, tôi có thể tự tin mà nói rằng, tôi còn trẻ, tôi có bước sai đường thì tôi vẫn có con đường khác để bước tiếp, và nếu có sai nữa, thì đi vòng vài vòng tôi sẽ tự thấy con đường đúng của mình.

Chuyện tình dưới cây sơn tra.

Cây sơn tra-táo gai.

sơn tra luyến~

Nghe lạ lẫm nhỉ, vì câu sơn tra hình như chỉ có ở Trung quốc thôi, còn ở Việt nam có cây táo mèo cơ, không biết có phải là cây táo gai được nhắc đến không.

Thực ra đây là bộ phim đầu tiên xem của bạn, là bộ phim đầu tiên đánh dấu mốc xem phim điện ảnh của bạn, là bộ phim xem vào tối mùng một Tết âm lịch của năm nay. Bộ phim buồn, làm cả năm đó của bạn buồn đến thối ruột.

Bối cảnh là thời kì Tôn Chung Sơn, chuyện tình giữa một cô giáo trẻ tuổi và một anh biệt kích (ô mô, không nhớ nghề của anh luôn). Không gian phim mở, màu phim sáng khi chuyện tình yêu của hai người tốt đẹp, và tối khi những cách trở giữa “tầng lớp” xuất hiện. Hai màu sắc phân biệt rõ ràng, dường như tách biệt thành hai mảng đối lập nhưng hài hòa.

Chi tiết thu hút đầu tiên của phim đó là giọng hát của chàng trai, ở một thôn quê, khi cô gái được một em gái dẫn đi đâu đó.  Giọng hát mạnh mẽ, nhưng uyển chuyển thu hút, thật là một nam tài.

Cái ảnh trên là khi họ mới gặp nhau, chàng trai muốn dắt cô gái đi qua con suối nhưng sợ cô gái trượt chân ngã, lại phải phù hợp với câu “Nam nữ thụ thụ bất thân”, nên mới xuất hiện “cành cây” làm mối nối giữa hai người. Cảm giác đó là lần “động chạm” đầu tiên của hai người, đưa họ tới việc yêu thương đắm say sau này. Tình yêu của họ cho tôi thấy cái sự trong sáng thuần khiết và đặc biệt là sự tôn trọng nhau đến tận cùng, có phải là “tương kính như tân” không, nếu họ có thể cưới nhau?

Có xấu hổ, có thẹn thùng trong tình cảm của cô gái, có mạnh mẽ của chàng trai, tình yêu của họ đến nhanh có, chậm có, nó giống như một bản tình ca, cũng giống như một bản hùng ca. Tôi rất cảm động vì tình cảm của hai người. Cô gái dù có thẹn thùng không dám nói ra, nhưng với mỗi hành động quan tâm săn sóc và lo lắng đều thể hiện rằng cô yêu chàng trai đến như thế nào. Khi cô gái cần, ai là người đầu tiên xuất hiện? Là chàng trai đó, dù có bận rộn với công việc như thế nào, anh cũng cố gắng có mặt để giúp đỡ cô, mang lại niềm vui vô vàn cho cô, tạo nên những kỷ niệm không thể quên, đối với cô gái và cả bản thân tôi. Tôi thấy, một tình yêu đơn thuần là đây.

Khi cô gái rời thành phố để đến nơi có anh, họ gặp nhau, tủi ngủi trước cửa bệnh viện. Chàng trai nhờ một người bạn dẫn cô về nhà mình, cho cô nơi chốn trú thân. Sau anh ra viện, họ “sống với nhau”. Thực ra là hai người không danh không phận cùng ở dưới một mái nhà mà thôi. Tôi nghĩ đơn giản, họ sống cùng nhau mà thôi. Chàng trai chuẩn bị cho cô gái chậu rửa mặt có hình cây và hoa sơn tra, đó được coi là món đồ xa xỉ vào thời điểm đó, bối cảnh đó, và đối với hoàn cảnh đó của chàng trai. Vậy có thể coi anh quan tâm hết mực và rất yêu cô gái chưa? Tôi nghĩ là rồi đó, ngay từ đầu họ gặp nhau đã là mối duyên không thể tách rời, họ yêu nhau là điều hiển nhiên trong cuộc tạo vần này.

“Chuyện tình dưới cây sơn tra” thực ra sẽ không lưu lại nhiều ấn tượng cho tôi nếu không có một hoạt cảnh, tối đó họ ôm nhau ngủ, trai chưa vợ gái chưa chồng, hơn nữa lại là nam thanh nữ tú, điều gì đến sẽ phải đến, chỉ là họ đối mặt với nhau như thế nào thôi. Dù sao cũng là một chàng trai thừa sức lực, ôm người con gái mình yêu trong lòng, ai cũng sẽ nổi dục vọng, và chàng trai cất tiếng hỏi cô gái có đồng ý không. Đương nhiên là, với một người rụt rè như cô gái, sao có thể chấp nhận chuyện đó trước hôn nhân, nhưng nằm trong lòng người con trai mình yêu thương và không tiếc hy sinh mọi thứ, cô động lòng rồi. Cô gật đầu đồng ý với sự run rẩy, đón nhận nụ hôn mãnh liệt nhưng nhẹ nhàng từ chàng trai. Khi chàng trai đưa tay xuống dưới, người cô gái run lên, sau vội bắt lấy bàn tay đó, cô gái khóc. Và tôi cũng khóc, vì chàng trai ngay sau đó đã an ủi và xin lỗi cô gái. Anh chẳng nói mình lỗ mãng như thế nào, anh chỉ xin cô ngừng khóc, liên tục dỗ dành, rồi họ lặng thinh cùng với những giọt nước mắt của cô gái.

Vì sao tôi khóc ư? Vì giờ đây tôi không biết có gặp được người con trai nào có hành động như thế nữa không, không biết có được hưởng niềm hạnh phúc và tình yêu như thế không, vì mọi người xung quanh đều nói, câu nói dối thường xuyên nhất của con trai bây giờ là: anh sẽ không làm gì em đâu, anh sẽ không làm em đau đâu. Thật buồn cười.

Sau đó, thế sự khó lường, diễn biến chiến trận phức tạp, chàng trai phải lên đường xung trận, để cô gái ở lại với chiếc chậu có hình cây sơn tra, và không một lời hứa sẽ trở về cưới cô làm vợ. Đến một ngày, cô ôm những kỷ niệm giữa hai người, và kỉ vật của chàng trai, đem chôn dưới gốc cây sơn tra, ở nơi hai người đã gặp và yêu nhau.

Cây sơn tra chứng kiến tình yêu của họ, cảm nhận tình yêu của nhiều đôi tình nhân trước. Sau, ngôi làng đó bị một trận lũ rất lớn, quét trôi mọi thứ, chỉ để lại gốc cây sơn tra, để nó tự lớn lên, để nó chứng kiến những câu chuyện tình cảm động khác, nuôi dưỡng nó trưởng thành.

Một tình yêu đẹp, đơn giản, hai người có thể ở bên nhau là hạnh phúc tột cùng, chỉ cần có lòng hướng đến nhau, họ sẽ yêu nhau mãi, dù có cách xa vạn trùng, dù có âm dương cách biệt. Đây là thứ tình yêu cao quý và thiêng liêng mà tôi được xem. Hy vọng, một ngày nào đó tôi cũng được nếm vị yêu như thế.

 

You are the apple of my eyes.

 

 

you are the apple of my eyes.

Xem phim này từ hồi mùa thu năm ngoái, là do một lời giới thiệu của một người bạn. Nó khen, phim hay lắm, vì chị nhân vật chính rất xinh, thế là đâm đầu vào tải phim về xem. Ban đầu lên kites, chẳng biết là bản gì, nhưng cứ HD là mình thích, rồi sau phần mềm xem phim của máy tính bị lỗi, phải xóa đi tải lại. Lần này thì được bản uncut, có nghĩa là đủ các thể loại trong đó đó.

Tên tiếng việt của phim là Cô gái năm đó chúng ta cùng theo đuổi, kể về một nhóm bạn nam cùng thích một bạn nữ, phim khá là dễ thương và nhẹ nhàng. Lời dẫn vào phim cũng hay, hình ảnh đầu tiên xuất hiện rất quen thuộc với học sinh, nam chính đạp xe đến trường, từ đó giới thiệu đến các bạn cùng nhóm của nam chính, và khi đến trường, vào lớp là sự xuất hiện của nữ chính. Có lời nhận xét là, nội dung phim không hề thô tục, chỉ có hình ảnh là thô thôi. Và quả đúng là như vậy.

Hình ảnh thô đầu tiên là chiếc xúc xích nhuộm đầy sốt cà chua rơi trúng lỗ của nắp cống trên đường. Hình thứ hai là nam chính và bạn thi nhau xem đứa nào “lên đỉnh” trước được với việc ngắm cô giáo dạy tiếng anh trong lớp. Khi xem đến cái đoạn này mình chẳng hiểu gì cơ, qua một lúc mới ngớ ra, thế mà xem tập trung ghê gớm mới sợ chứ ;)). Hình thứ ba là thời sinh viên, trong phòng ở ký túc xá của nam chính, lúc đó là cả 4 người đang xem phim xiếc và “tự sướng”.  Khung cảnh là đạn bắn tung tóe để che lấp đi việc họ đang làm, cũng phải mất một lúc mới có thể nhận ra. Còn một hình ảnh xuyên suốt các năm trung học của nam chính là hình ảnh trần truồng đi trong nhà. Hình ảnh thứ tư đó là hình con chó cưng của nam chính làm “trò” với cái chân của nam chính. Lúc đầu là hình rung liên hồi mà chẳng rõ nguyên nhân, sau nó được quay lại với lời thoại của nam chính. Chẳng hiểu sao xem phim này mình chậm tiếp thu thế không biết.

Nam chính tiếp xúc với nữ chính sau vụ trêu chọc cô giáo dạy tiếng anh kia. Thầy chủ nhiệm đã chuyển chỗ của nam chính từ bàn cuối góc trong của lớp học lên ngồi trước nữ chính, thành phía cạnh bên ngoài của lớp học. Nhiệm vụ của nữ chính là đốc thúc và theo dõi việc học của nam chính. Thế là họ đến gần nhau hơn bởi những bài tập của nữ chính cho nam chính, qua những buổi tự học của hai người.

Nam chính được nữ chính dần đưa vào quỹ đạo học hành nghiêm túc. Nữ chính được nam chính và nhóm bạn của anh dẫn vào những cuộc vui chơi, để thỏa đáng thời học sinh ngây dại.  Trong nhóm, ngoài nam chính phải có vẻ ngoài thu hút nhất nhóm, còn một bạn nam cũng được sánh ngang ngửa nam chính, cũng tỏa hào quang quyến rũ các bạn nữ khác trong trường, cũng đặc biệt thích nữ chính, và luôn có xu hướng tranh đấu trực tiếp với nam chính trên nhiều lĩnh vực. Và đương nhiên, nam chính luôn là nam chính, chiến thắng trong hầu hết các cuộc đấu đó. :D

Thời học sinh là tình cảm ngây thơ và thuần khiết, bạn thích tớ, tớ thích bạn, bạn dám nói ra nhưng tớ thì lại không dám. Và thế là tình cảm đó nó đi theo hai người đến tận thời sinh viên, có chút không đành lòng nói lời chia tay khi mỗi người đến trường đại học khác nhau.  Nam chính đã tặng cho nữ chính chiếc áo vẽ hình quả táo bảy sắc cầu vồng với ý nghĩa “Bạn là quả táo trong mắt tôi” theo một chi tiết trong một cuốn tiểu thuyết mà nữ chính yêu thích. (xin lỗi chứ, thực ra mình chẳng nhớ một quyển nào của tiểu thuyết phương Tây, chỉ có những quyển quá nổi tiếng thì mới biết thôi, nên quyển kia là quyển gì thì hãy xem phim để biết thêm chi tiết ;) ). Hiện người bạn giới thiệu bộ phim này cho mình cũng đang sở hữu một chiếc áo như thế đó.

Lên đại học, hai người tiếp tục liên lạc với nhau. Nhưng giờ đây, nam chính muốn tỏ ra vẻ mạnh mẽ, với tính ngang bướng ban đầu đã trở lại, nam chính đã đi đánh nhau, boxing đó, là boxing tự do. Nữ chính đến trường của nam chính, muốn ngăn cản nhưng không được. Thế là họ cãi nhau, bất đồng quan điểm dẫn đến không còn nói chuyện với nhau nữa. Lúc này đây, phải nói là thừa nước đục thả câu, cậu bạn đã tạo nên cái hình ảnh thô thiển một được xuất hiện, làm-một-bước-đệm cho nữ chính quên-đi người-làm-nữ-chính đau-khổ, là nam chính đó.

Vì sao mình lại viết như thế kia à? Vì từ đầu phim đến đoạn cãi nhau đó, hai người thì mới có một người nói câu tôi yêu bạn, còn bạn yêu tôi thì chưa có, chỉ có chăng là những lời quan tâm săn sóc từ hai phía, sự chấp nhận ngầm người này là cái gì của người kia thôi. Thế nên họ ngầm hiểu với nhau, mà không thông báo ra thì chỉ được như thế thôi :3 (lung tung đến nỗi bản thân mình còn không hiểu mình đang nói về cái gì).

Quả thật quá thiệt thòi cho bạn nam được làm cái đệm kia, đã ít đất diễn rồi, đến khi có được đất diễn lại phải làm công việc mà cả nam lẫn nữ đều không thích. Nhưng từ đó, nữ chính mới biết mình quan tâm đến nam chính như thế nào. Hai người chia tay, nữ chính quen được một anh nam khác, nhưng không biết mặt mũi như thế nào, vì chưa từng xuất hiện mặt của anh ta từ khi quen nữ chính cho đến cuối phim.

Chi tiết mà hai bạn nam nữ chính có thể buông tay đối với tình cảm “non nơt” này là khi có trận động đất, nam chính cố gắng gọi cho nữ chính khi đang bị nghẽn mạng điện thoại.  Thế là họ đã trưởng thành rồi. Nam chính còn thích nữ chính. Sau khi học xong mỗi người một phương, nam chinh quyết định viết lại câu chuyện của bọn họ và cả nhóm. Hay đấy, xem đến đó mới biết đây là phim chuyển thể từ tiểu thuyết, mà tiểu thuyết được viết từ chính câu chuyện của tác giả.

Sau nhiều năm, những người bạn gặp lại nhau trong đám cưới của nữ chính. Nam chính yêu cầu được hôn cô dâu. Chú rể đáp, muốn hôn cô dâu thế nào thì phải hôn chú rể như thế trước đã. Trời ơi, quả đúng là làm khó người ta mà, ai lại nam hôn nam khi mà cả hai cùng là “thẳng” như thế không. Nhưng bất ngờ hơn, nam chính đã ôm chầm lấy chú rể và hôn ngấu nghiến đó, sau đó là cảnh nam chính được hôn nữ chính một cách đắm say.

Phim đến đây là kết thúc. Xem xong phim cảm thấy nhẹ nhàng lắm, như một làn gió lướt qua. Kết luận của phim không đúng cho toàn bộ những người đã đi qua thời học sinh, điển hình là mình, chẳng có lấy tí mối tình nào cho thời học sinh, mà còn sắp hết thời sinh viên đến nơi rồi còn chẳng có tí anh nào yêu cơ :(. Ấn tượng với nữ chính rất xinh, nước phim và màu phim đẹp, xem rất mát mắt.

Phim đáng xem hay không mình chẳng biết nới thế nào cho đúng, chỉ biết là xem được, xem xong không tiếc thời gian xem đâu.

Rối

Ảnh 

Dạo này, ngoài chuyện thi cử làm mình mệt đầu ra, thì còn một chuyện khác, đó là đối  xử với mọi người sao cho phù hợp. Có thể nói là phải đeo một chiếc mặt nạ như thế nào đó, để mọi người luôn nhìn thấy, mình là một người trưởng thành điềm đạm. Hay, là sắp phải đi làm rồi, với môi trường mô phạm, với tính kỷ luật và khuôn mẫu thì hình ảnh của mình trong mắt người lớn lại càng quan trọng? Nhiều lúc nghĩ mình có thể làm được, vì mình là đứa ít nói, ít ý kiến với những người xung quanh. Nhiều lúc cảm thấy bản thân không làm hại đến hại, và nhiều lúc thấy hình như mọi người không coi mình là phần tử nguy hiểm cần phải loại bỏ. Đơn giản, mình không phải là đứa cầu tiến hay thích đấu đá. Nhưng mà sao lại cảm thấy nặng nề như thế này? Cảm thấy mệt mỏi với những gì đang có và muốn có? Nhiều lúc bế tắc muốn nói chuyện với một ai đó, nhưng khi gặp được họ rồi thì lại không muốn nói nữa, vì có thể chuyện của mình sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng của họ, không muốn làm đứt niềm vui hay hứng thú của họ trong một câu chuyện, thế là hùa theo, nhưng không đủ độ và bắt nhịp chậm. Ừ, thế là lại bị cho là “nguy hiểm”, vì lâu thật lâu mới thốt ra được một câu làm họ ngỡ ngàng, ngay cả bản thân mình cũng ngỡ ngàng chứ.
Năm cuối rồi, kì cuối cần sự cố gắng, nhưng mà tự bản thân thấy chưa nỗ lực, và chưa bao giờ muốn nỗ lực như khi thi vào đại học. Suốt bốn năm quanh quẩn với những suy nghĩ là phải cố gắng hơn nữa, nhưng hành động thì lại chẳng ra đâu cả. Cứ như một con rối vướng phải chính sợi dây của mình. Nhận được những lời khuyên xung quanh, những lời chỉ dẫn và cũng tự ngẫm ra được nhiều điều từ mọi việc, nhưng chưa bao giờ nó thấm vào trí óc và hành động cả. Và hậu quả của nó là kết quả nhận được ngày hôm nay, một trong số đó là việc ngồi viết những dòng này. Cũng không hẳn là vì buồn, chẳng qua mình là đứa dễ bị ảnh hưởng cảm xúc từ người khác thôi. Ừ thì đổ lỗi cho mọi người xung quanh, nhưng chẳng hiểu sao, mỗi khi nghe lại lỗi đó từ những người thân thì nó lại khác xa với những gì mình đã làm? Tam sao thất bản cũng phải vừa thôi, một đứa chẳng có tính kiên nhẫn và nóng tính như mình làm sao có thể chịu được những đả kích như thế. Cái mặt dễ bị ăn hiếp nhưng mà thử xem đi, có ăn hiếp nổi không hay là bản thân mình muốn thế? Cái tính nhu nhược này cần phải sửa thôi.

Viết mấy dòng này nhẹ cả người rồi, nhưng đống rối của mình vẫn chưa gỡ hết được. Có một cách nhanh nhất luôn thường trực khi gặp rắc rối là chắt đứt mọi thứ đi, muốn tháo nút thì phải tìm người thắt nút, chẳng phải tìm đâu xa, đó là bản thân. Ngộ ra nhiều điều rồi đó, những có bao giờ khôn ra được đâu :(. Tiếc là không muốn chặt đứt mọi cái rối này, vì không can tâm làm lại từ đâu, vì tiếc những gì đã bỏ ra để đi đến bước này rồi. Sẽ cố, cũng lắm là bị đời đánh cho ngã ngửa, nếu thế thì sẽ bò bằng lưng, lết đi, còn nếu bị người đánh cho dập mặt, thì sẽ bò trườn như mấy loài động vật bò sát thôi. 

Sẽ không hối hận vì đã chọn con đường này, cần phải đi đến cùng, hay ít nhất là thử đi, nếu không đi được thì vẽ con đường khác từ chính nó mà đi tiếp.

Mừng :D

Chúc mừng nhà bạn Linh đã mở lại sau ngàn giờ đồng hồ bị bác Google báo tin là có viruts trong nhà.
Cảm ơn bác Google đã dọn dẹp sạch sẽ nhà cửa của bạn Linh để bạn Linh lại được vui vầy trên này cho có nơi có chốn vi vu :D
hehe, vui quá hóa hâm rồi :D

Nhật ký ngày 01/11/2012

Mấy tuần gần đây tâm trạng, trạng thái tâm lý đã rơi xuống đáy của nó rồi. Muốn vực nó dậy lắm, làm rồi đấy, nhưng mà đời có mấy ai tưởng, khi mà kéo nó lên được vài xăngtimet thì có người đập vào đầu một cái, lại tụt cả chục mét luôn í. Bằng chứng là lúc giận lên chẳng kiêng nể ai, cứ thấy là quát, là mắng. Ngoại cảnh thì muốn thửa những việc linh tinh, nhưng thật sự nó không quá ảnh hướng tới tâm lý của mình như tầm ảnh hưởng của bà ngoại và mẹ.

Mẹ nói là chuyện hàng ngày vẫn trải qua, nó như một thứ quen thuộc rất đỗi bình thường, dùng để nghe tại chỗ và lúc nào có việc gì thì mới lôi lại những câu nói của mẹ ra để ngẫm và để tự biết là hậu quả của việc không nghe lời mẹ nói là như thế nào. Bà ngoại thì khác, bà có thương mình không thì không biết, nhưng càng yêu bà ngoại hơn khi đọc câu nói này của một ai đó: “Bà nội thì không chắc những chắc chắn bà ngoại là bà ngoại của mình.” Thế mà bà lại nói với mình câu nói đó, đơn giản, chỉ có 3 chữ thôi, nhưng mà nó đâm vào tim, nó xoáy đến tận mọi dây thần kinh, làm tê liệt hệ thống phân tích và suy nghĩ của mình. Lúc đó, nước mắt không kìm được mà trào ra, bà vẫn nhìn mình bằng đôi mắt bắt đầu kém. Không biết nói gì, không biết làm gì, đi về thôi. Mỗi lần nghĩ đến câu nói đó của bà, lại khóc, lại muốn trốn vào chỗ nào đó để giải tỏa hết cái nỗi niềm này.

Còn nữa, sau một ngày quay quắt ở trường, điều duy nhất khi về nhà là được nằm yên ổn trên chiếc giường của mình. Thế mà sao, lý do là em năm nay phải thi đại học, mọi việc không phải làm và chuyển sang hết cho mình, thế nên nó an tâm ăn xong lên nhà bật máy tính của mình lên chơi, và ngồi đến khi nào mình xong việc nhà đuổi nó đi. Vâng, ôn thi cái kiểu vớ vẩn đấy ai mà chịu được. Rồi cứ thế thôi, đối phó với thầy cô ở trường xong, về nhà đối mặt với các việc mà các bà mẹ, những người vợ vẫn gọi là công-việc-không-tên í, còn mình đặt tên được cho nó là: nấu cơm, quét nhà, lau nhà, rửa bát, quét sân, đổ rác, lấy quần áo ra phơi, gập quần áo, cuối tuần còn giặt quần áo nữa.

Công việc cứ ứ trệ. Giải quyết cái này chưa xong, cái khác nó đã lao tới. Còn chẳng kịp nhìn mặt mũi nó ra làm sao. Phân loại ra nhé, gồm việc học và việc đi dạy. Việc học thì thật sự không còn gì để nói nữa. Cứ đều đều, xuống dần đều nữa. Hồi hè gọi là bám trường không rời để chuẩn bị cho việc ra trường được đi dạy. Ừ thì mình lười, không chịu học nên bây giờ mới ra cơ sự này, trách ai à, trách số mình hẩm hiu, bói với chả toán. Còn cái môn học kỳ 2 năm ngoái nữa, phải chạy trọt xin xỏ, và phải đưa ra cả một đống tiền nhưng với ý chí sắt đá của cô phụ trách, mọi việc được dồn vào lúc chúng mày chuẩn bị cong đít lên thi cử nhé, chết chưa con, không chịu học thì số nó khổ thế đấy con ạ. Rồi cải thiện, cái gì mà cải thiện, éo thấy nó lên tí nào, vùi dập rất là đúng lúc nhé, cái chuẩn bị thì không gọi, lúc chưa kịp định thần chuyện gì đang xảy ra trên bảng thì gọi lên, ăn nguyên con trứng to oành, thế này thì làm sao mà được điểm A môn này bây giờ. Sắp cải thiện xong một môn rồi, còn hơn năm tuần nữa thôi mà, tháng một thi xong rồi mà, chưa kể thi lại nữa, mọi chuyện sắp xong rồi mà, không còn gì phải lo nữa đâu, cố lên nhé. Ngày nào cũng tự nói như vậy, mong mọi cố gắng sẽ được bù đắp. Nhưng mà thế này là thế nào, bạn tôi thế đấy. Đưa cho một cái tin vô cùng mù mờ, lấp lửng nửa câu, thầy cho thế này đấy lên xin là được, rồi đến khi đi hỏi lại thì thầy không cho, lại nói là phải làm đơn rồi xin xỏ là năm cuối rồi thế này thế nọ mong thầy tạo điều kiện cho em thế này thế nọ để được thế này thế nọ. Kết luận cuối cùng là thầy éo cho thi, học lại đi cho nó chắc em ạ. Bạn tốt gớm bạn ạ, sống dưới cùng một bầu trời, học chung một lớp, ngồi cùng một bàn, từng ăn ngủ nghỉ nguyên một mùa hè cùng nhau, mà lại nói những cái câu lấp lửng éo chấp nhận được thế à, không có thông tin chính xác làm ơn đừng có nói là, chỉ muốn bập cho vỡ mồm ra thôi nhé. Còn nữa, lúc nói chuyện cứ cắm cái mặt vào chơi điện tử, người hỏi cái gì cứ lý nhí nói trong mồm í, ó nó nghe thấy nhé. Hôm nay phát điện giựt cái điện thoại của mình đập xuống bàn và hét lên trong lớp rồi đấy, giận éo chịu được, nói chuyện thế thì nói làm ó gì, im đi cho lành.

Còn việc dạy, có lên có xuống. Nhóc em tưởng ngoan hiền chăm sau một tháng bắt đầu lộ bản chất, nó nói nhiều hơn cả mình nói, làm ơn im mà học bài đi, chưa đánh nó được lần nào nên cũng bắt đầu ngứa tay rồi đây. Thằng nhỏ lớn hơn một tuổi thì thật sự không còn gì để chê nhé, bấm máy tính nhanh hơn suy nghĩ nhiều, để nhiều lúc mình định cầm cái máy phang thẳng vào đầu cho nó biết thế nào là tính bằng máy, thế mà cũng đánh cho vài cái rồi đấy, biết thừa nó ức, nó giận nhưng mà kệ, không chịu học thì kết quả của em chỉ có thể là thế thôi nhóc ạ. Còn hai đứa con gái nữa, mình cưng hai đứa lắm, chẳng muốn làm gì chúng nó đâu, nhưng mà nhiều lúc hai đứa nó làm mình vặn vẹo không chịu được đấy. Ôi cái đời dạy học của tôi. Ước gì mình được làm trạch nữ.

Sau một khoảng thời gian, khi tâm trạng bất ổn, mình hét lên với tất cả những ai nói gì với mình, đã được chuyển sang trạng thái không nói câu nào với tất cả những người cười nói, không tham gia vào những việc đang diễn ra bên cạnh. Tự thấy như thế tốt hơn, nó giúp mình thoát ra khỏi vấn đề nhanh hơn, nó giúp mình bình tĩnh nhanh hơn. Đó có phải là lấy “tĩnh chế động” không? Haha, thật là buồn cười. Tự cười cái bản thân này, nhiều lúc có thể cười nói như không có chuyện gì xảy ra í, tự vả vào mặt bắt cười thật vui tươi. Ừ nhưng mà thế cũng hay mà, có nhiều việc không nên làm hỏng nó bằng tâm trạng không tốt được tạo ra bới việc khác, vì chúng nó không liên quan đến nhau.

Hôm nay lại mắng thắng nhóc học thêm rồi. Thực sự là bị căng thẳng từ sáng tới giờ. Đi tìm cái gì xả xì trét đây, Running man chăng :)). Nếu hay sẽ tải toàn bộ về xem. Bắt tay vào việc thôi.

One and Only – Adele ( lyrics)

Lâu lâu mới nghe Adele hát. Giọng ca cao vút đến tận trời, rung động từng sợi dây thần kinh, đưa tôi đến những cảm xúc chân thực, cho tôi nghe những lời hát ngọt ngào.
Yêu rồi đấy :x

Ba năm.

Ba năm đã trôi qua. Cái cảm giác hồi hộp của một con bé khép kín lần đầu tiên đi thi vẫn còn in rõ.
Trong không gian rộng lớn sau cổng trường đại học, giữa những con người xa lạ từ mọi nơi trên đất nước tụ về đây, sự lẻ loi hiện rõ.
Ba năm trước, vào ngày 3/7, 9h tập trung báo danh tại địa điểm thi. Đã dậy sớm chuẩn bị đi đầy đủ thì tắc đường, tắc cầu. Mẹ hung hăn đi ngược cầu Long biên, sợ. Đến đường Kim mã, xe xịt lốp, sợ. Nhưng vẫn đến đúng giờ vì có xe ôm. Sau ngày hôm đó mẹ nói, bố không cho đi thi Sư phạm đấy. Nếu mình quyết định thi Ngân hàng hay trường Tự nhiên, có lẽ đã không nằm đây, viết những dòng này. Đâu phải là hối hận vì đã thi vào trường, chỉ là, có nhiều thứ trôi đi quá nhanh làm ta không bắt kịp.
Đây là con đường do bản thân mình đã chọn, mình không có quyền than vãn hay đổ trách nhiệm cho bất kỳ ai, chỉ biết nỗ lực để đi hết con đường đã chọn.
Ngày 4/7 thi hai môn Toán và Lý. Buổi sáng là Toán, nhìn các em cười tươi ra khỏi phòng thi, mình nghĩ, đề dễ. Và mình khi bước khỏi phòng thi năm đó, không cười suốt, chỉ khi nhìn thấy mẹ thì cười, con làm được bài. Mình tự tin nhất với môn Toán mà.
Buổi chiều là Lý. Không khí có vẻ nặng nề hơn lúc sáng, đề dài. Từ khi cải cách, đề Lý chưa bao giờ được gọi là dễ. Thế mà cũng được 6 điểm, dù chỉ học tạm ổn đủ sức để đi thi. Số may :).
Buổi sáng ngày 5/7 là môn Hóa. Chưa biết đề thi sẽ như thế nào, chỉ nhớ, mình không nghĩ gì khi hi môn này. Mình yếu Hóa mà, nhưng không biểu hiện gì, cứ tàng tàng mà làm bài thôi, thế mà cũng được điểm trung bình. Thở phào nhẹ nhõm.
Vậy mà cũng ba năm trôi qua rồi đó. Những năm trước cứ hè là trốn trong nhà, đâu có biêt mùa hè nóng đến mức nào. Vậy cũng có lúc hòa vào dòng người cha người mẹ đưa con đi thi. Mẹ mình cũng từng như vậy.

P/s: cụt cả hứng với wordpress, đến giờ mới vào được làm mình mất hết cảm xúc viết văn :(.

Ch…

Lần đầu xí xớn với trình duyệt wordpress trên điện thoại, post bài chơi kiểm tra xem sao nào \m/.
Ch… là gì nào? Hôm nay có nhiều chuyện, chơi, chán, nên nó là Ch….
Chuyện là được đọc nhiều hơn, nghe những câu chuyện có thật xảy ra xung quanh mà mặt không biến sắc, đầu không nóng, tay không lạnh, người không run, là băyng chứng của người máu lạnh. Ứ, máu lạnh thật rồi.
Chơi, là cả ngày ngồi không trên lớp, học không, đọc truyện không, cũng không chú ý nghe giảng. Về nhà chỉ nấu cơm và đợi hết ngày. Vô vị quá.
Chán. Là trước khi ra khỏi nhà đã làm đổ xe, về nhà làm đổ xe, ba lần trong ngày :(. Là đến tối dạy thêm mà buồn hết cả người. Nghĩ đến thế hệ trẻ em hôm nay chỉ biết nằm ngửa mà ăn sẵn như thế này, sau ra đời biết làm điều gì để sống? Rồi con người cuối cùng sẽ đi về đâu? Không tự nhận thức được điều kiện sống của bản thân là một khó khăn lớn, khi mà nhầm tưởng mình được ăn ngon mặc đẹp là đủ. Nó làm mờ mắt, dập đi ý chí sinh tồn và vươn lên của bản thân. Khó khăn sinh ra người tài, nhưng bố mẹ quá đùm bọc mà những mầm thiên tài đó bị vùi dập. Thương :(.
Còn nhiều điều muốn nói nhug không viết ra hết được. Được 5000 chữ và kí tự cơ mà, nhưng không biết viết gì hơn.
Nuốt vào trong để nỗi buồn sẽ trôi qua.

Niềm vui đã bắt đầu trở lại.

So amazing about this picture :O

Như cái tít trên kia, sau khi rũ bỏ được một cơ số người, tự nhiên cảm thấy rất nhẹ nhàng, cảm thấy mọi gánh nặng đi đâu hết rồi ý.

Sau cơn mưa trời lại sáng. Đúng rồi đó, trời âm u mù mịt để kéo cơn giông bão, để xóa tan đi những âu sầu của trời đất, cây cối, hay là con người.

Hôm nay, ngày 18/05/2012, vào lúc 1h44, tôi đã gần như rũ bỏ được những vướng mắc với những con người “lạ”. Họ là ai, là người bạn quen trên mạng, những người khó gặp mặt được. Đến giờ tôi đã hiểu vì sao mẹ lại cấm tôi kết bạn qua mạng. Có thể là gặp nhiều người tốt trên mạng rồi, nên tôi mặc định rằng, mình sẽ không gặp những người xấu đâu, những người mà mình kết bạn kia luôn là những con người dễ thương, dễ mến. Nhưng mà thật là không ngờ, chuyện nào cũng có thể xảy ra, cuối cùng cũng được gặp những người không nên chơi :))

Vậy đấy, xong xuôi những gánh nặng, thấy nhẹ nhàng quá rồi, giờ đây là khoảng thời gian dành cho bản thân và những người tôi quan tâm.

Tự nhiên thấy nhẹ nhàng quá cũng thấy hơi hơi làm sao ý.

Tự nhiên nửa đêm điên như thế này đây, hahahahahahahaahhaahahahahahahah

Làm một bài vui vui cho nhà cửa sáng sủa một chút, nhiều lúc buồn cứ viết bài buồn làm mọi người chán đọc, ngay cả mình còn chán chưa chẳng nói gì đến người khác.

hớ hớ hớ. Hình đẹp nhỉ, nhìn sướng cả mắt :D

Post Navigation

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.